Tại Lý Khanh Tử an bài xuống, một nhóm phàm nhân nô bộc đến đây gieo trồng thiên tài địa bảo. Cái này một nhóm thiên tài địa bảo hẳn là Cửu Đỉnh chân nhân mang về, phẩm chất rõ ràng siêu việt trước đó đưa tới thiên tài địa bảo. Không chỉ có như thế, Lý Khanh
Trang lưu trữ và trình bày toàn bộ Kinh điển Bắc truyền, bao gồm kinh điển Đại Chánh tạng, Càn Long tạng và Vĩnh Lạc Bắc tạng Đức Năng Nhân Như Lai của Ta thương xót ba cõi sáu nẻo bị mê hoặc thường do nhóm Uẩn, Giới, Xứ mà thọ nhận sinh tử vọng chấp như hoa đốm trong hư không (Không Hoa) tuy không có mà
Câu 2: Cảnh ở Đê Ba được miêu tả theo trình tự nào? A. Miêu tả cảnh và sinh hoạt của mọi người trong làng theo trình tự thời gian: buổi sáng- buổi trưa- buổi chiều - buổi tối. B. Miêu tả lần lượt từng phần của cảnh: đỉnh núi, chân núi, thung lung, trong làng, ngoài ruộng. C. Chỉ miêu tả hoạt động của
Đáp án: Thanh niên. Câu 20: Tác giả "Bàn tay của Chúa" phiên bản người Pháp: Đáp án: T. Henry. Câu 21: Hiện vật biểu tượng cho văn hóa Đông Sơn: Đáp án: Trống đồng. Câu 22: Bản giao hưởng "Anh hùng" Beethoven sáng tác ban đầu tặng cho 1 vị tướng nước nào. Đáp án
Bạn đang xem: Tóm tắt tiểu sử nhà thơ Tố Hữu tại TRƯỜNG ĐH KD & CN Hà Nội. Câu hỏi: Tóm tắt tiểu sử nhà thơ Tố Hữu. Câu trả lời: 1. Cuộc đời Tố Hữu và gia đình. Tố Hữu tên khai sinh là Nguyễn Kim Thành, ông sinh năm 1920, mất năm 2002. Ông sinh ra tại Hội An, Quảng
Chung kết năm Đường lên đỉnh Olympia năm thứ 21 sẽ là cuộc so tài của 4 nhà leo núi đều có cú ngược dòng ngoạn mục ở những trận đấu trước. Thứ sáu 07/10/2022 11:57 | Hotline: 0879553979 | baoquocte2016@gmail.com
Ij7DB. Chương 49 49 Lên Núi Hái Hạt Dẻ “Khương Lãng, anh còn nghĩ nữa làm gì, mấy đứa bé đó đã nói là chúng không bị lạc ta cần gì phải đi tìm cho đi về thôi.” Một người đàn ông đang túm một người khác lại rồi được gọi là Khương Lãng nói “Tôi vẫn muốn qua đó nhìn xem, tôi không yên tâm.”“Không yên tâm cái gì?”“Anh nhìn núi bên này đi, đâu giống có người sinh sống, nếu hai đứa bé xảy ra chuyện gì thì phải làm sao? Tôi vẫn muốn qua nhìn xem một cái mới có thể yên tâm.”Người bên cạnh đổi sắc mặt tái nhợt, nhìn đáng thương vô cùng “Mẹ của con ơi, đi qua đó mất bốn năm giờ đồng hồ đó? Ô ô ô……”Khương Lãng “Anh đi nhanh hơn một chút là được mà.”Bảo Sơn xuống núi đưa cơm cho mẹ, Bảo Châu cũng không nhàn rỗi, cô bé ở nhà cho gà rừng ăn và thu hoạch nhà lại bắt đầu phải tiết kiệm đồ loại rau nếu non một chút thì có thể ăn, già một chút thì đem phơi thành rau khô, mùa đông đem ra nuôi Bảo Nhạc ngồi ở một bên ngoan ngoãn, nhìn được một lúc, nó liền bắt chước bộ dáng làm việc của Bảo Châu nhìn nó chăm chú, thằng bé thế mà lại không nghịch bé vui vẻ ôm Bảo Nhạc hôn chụt một cái nói “Bảo Nhạc cùng chị giống nhau, đều rất giỏi giang và thông minh.”Bảo Nhạc được khen ngợi, cái đuôi như muốn vểnh lên trời, làm càng thêm nghiêm túc hăng khi Bảo Sơn trở về, phát hiện ra hai chị em ở nhà không chỉ đem rau dại nhặt xong xuôi, hạt dẻ cũng đã cất vào kho con gà rừng đều bị cột lại, nằm cạnh bên nhau, xếp hàng chờ bị trưa của ba đứa ngon hơn cơm của mẹ chúng một chút, mỗi người có một cái bánh bao gần đây nhất Bảo Châu được ăn bánh bao thịt là lúc ba cô bé còn bé nhẹ nhàng cắn một miếng, đôi mắt ngay lập tức sáng lấp lánh, một giây sau đó, liền bất chấp tất cả mà há mồm thật to, lại cắn trước còn chưa có nuốt xong, lại tiếp tục cắn miếng thứ hai bé ăn ngấu ăn Sơn “Em ăn chậm một chút, phải nhai thật kỹ, nếu không sẽ có hại cho dạ dày.”Lời này nếu là người khác nói, còn có thể khiến người ta cảm thấy kỳ quái, nhưng mà ở nhà bọn họ lại là chuyện bình bảo số lần xem bệnh củaTiểu Bảo Nhạc cũng quá nhiều Châu cúi đầu gặm bánh bao, nhỏ giọng nói “Em nhớ ba.”Một giọt nước mắt to tí tách rơi xuống dưới.“Chị ơi đừng khóc!” Bảo Nhạc không biết mặt ba, cái gì cũng không hiểu, nhưng nó chạy nhanh lại ôm lấy chị nói “Đừng cho chị chị hết này.”Rõ ràng thèm muốn chết, nhưng nó vẫn đem bánh bao thịt của mình nhét vào trong tay Bảo mắt Bảo Sơn cũng đỏ, cậu tiến lên ôm lấy em trai em gái rồi nói “Anh sẽ nỗ lực khiến cho cuộc sống của chúng ta trở nên tốt hơn.”Cậu cũng rất nhớ sao cậu không thể lớn lên thật nhanh chứ?Nếu mau lớn một chút, cậu đã có thể bắt đầu làm việc rồi đi kiếm công điểm rồi..Bạn đang đọc truyện tại
“Ha ha ha, Điền Cẩu Tử đánh không lại một đứa bé gái, đúng là quá xấu hổ!”“Điền Cẩu Tử, sao cậu lại ăn hại vậy hả?”Nhóc con Điền Cẩu Tử cực kì buồn bực, khuôn mặt như củ khoai lang giờ như bị héo vì tức giận, thậm chí còn đỏ bừng bừng, nó nhìn về phía bầu trời rồi hú lên một tiếng, sau đó liền nhào tới “Coi tao có đánh chết mày không này, con ranh chết tiệt kia.”“Không được ăn hiếp em tao!”Nãy giờ Bảo Sơn vẫn đứng sau bé gái liền bước ra che chở cho cô, bởi vì cậu quá gầy, với lại chiều cao cũng không chiếm ưu thế, vừa bị đánh một cú đã ngã xuống đất ngay. Chỉ là đôi mắt của cậu lóe lên một tia âm u, mang theo một cỗ khí thế của một con thú dữ, dù bị nhận một cú đấm nhưng Bảo Sơn vẫn không kêu đau. Cậu dùng sức túm chặt Điền Cẩu Tử, lập tức há miệng cắn một ngụm trên cánh tay tên nhóc kia, ngay sau đó một nắm tay liền chưởng vào ngực của Điền Cẩu Tử.“Đánh nhau, đánh nhau kìa!”“Ngôi sao chổi cùng Điền Cẩu Tử đánh nhau…”Một cậu nhóc hét to lên, cô bé đang định chạy lên phía trước, lại bị một bé gái giữ chặt lại rồi ngăn cản “Cậu đừng tới đó, đừng đi đánh nhau!”Điền Bảo Châu vội vàng lắc người thoát ra “Tớ muốn giúp anh trai!”Cô mới không sợ đánh nhau đâu!“Làm gì vậy! Đang làm cái gì vậy!”“A, con trai tôi, cái đồ sao chổi kia, dám bắt nạt con trai tao à, tao đánh chết mày!” Con dâu thứ hai nhà họ Điền vừa thấy người bị đánh chính là con trai mình, nhanh chóng chạy đến bênh vực, nhưng mà mọi người không thể để cho cô ta làm loạn thêm nhiệm hội phụ nữ đang đứng gần đó liền giữ lấy cô ta “Cô đừng gây thêm phiền phức cho tôi nữa.”Ngay sau đó lập tức đi tới tách hai đứa trẻ ra, mỗi tay giữ một đứa, không có cảm tình nói “Cho hai đứa cơ hội, còn muốn đánh nhau nữa không?”“Chủ nhiệm, cô phải làm chủ cho chúng tôi, thằng nhóc này không phải đang khi dễ người làng chúng ta sao, cô xem, cái đồ sao chổi này từ nơi khác tới mà còn dám bắt nạt con trai tôi, chúng ta mau đuổi nó đi đi, đừng để đồ sao chổi…… A! Mẹ nó!” Con dâu thứ hai nhà họ Điền bỗng nhiên bị xách lên, trực tiếp ném sang bên vệ một tiếng, chỉ thấy người ban nãy còn đứng gào thét đã ngã lăn xuống con mương ở bên bờ ruộng thẳng khí trong nháy mắt trở nên yên người đồng loạt đưa mắt nhìn về phía người phụ nữ vừa động thủ, nữ đồng chí sắc mặt đen nhẻm như than, nói năng rành mạch hỏi “Ai dám bắt nạt con trai con gái tôi?”Cô vén tay áo lên nói “Các người nói mau! Là ai!”Mấy người phụ nữ vừa rồi còn ở sau lưng cô nói ra nói vào, dường như lập tức bị nghẹn họng, một câu cũng không thốt cũng không dám chọc vào nhà Điền này, không biết là ai, ha hả cười hai tiếng, giơ tay lên nói “…… Tôi, tôi còn có việc……”“Tôi cũng có việc……”“Mau thu hoạch lúa thôi! Không thể chậm trễ……”“Đúng đúng đúng, nhà Điền Nhị, Điền Cẩu Tử nhà cô đánh sao chổi…… ấy nhầm, đánh Bảo Sơn đã nhiều lần rồi, sao cô còn không biết xấu hổ mà kêu ca, như vậy không hay chút nào……”“Đúng đúng đúng, như vậy là không tốt.”Nhà Điền Đại quét mắt một vòng, thấy mọi người đều an phận, khẽ gật đầu, xoay người quay trở lại đầu bờ ruộng tiếp tục làm việc……Cô bé Bảo Châu ra vẻ cáo mượn oai hùm, hai tay chống nạnh, hung hãn nói “Ai dám bắt nạt anh trai tôi, tôi liền đánh nhau với kẻ đó!”Mẹ của cô bé nhất định sẽ bênh vực cho hai anh em!Bọn chúng không thèm sợ!Hừ!Tiểu Bảo Châu phải mang cơm ra đồng. Bởi vì đang trong mùa trồng vội gặt vội, cho nên mẹ cô không có thời gian về nhà dùng bé một tay mang theo chiếc rổ nhỏ, một tay kéo bé trai Củ Cải Nhỏ, miệng nói “Anh ơi, lại đây ăn cơm.” Hình như cô bé nghĩ đến cái gì nên tiếp tục cao giọng nói “Anh không ăn cơm của nhà Điền Cẩu Tử, anh ăn cơm của nhà ta. Chúng ta mới là người một nhà. Anh không phải sợ hắn.”Bé trai một bên vuốt vuốt chóp mũi, hít một hơi, khuôn mặt nhỏ hiện lên vẻ thận trọng nói “Anh biết rồi.”Hai anh em, dắt tay nhau đi men theo bờ mương thẳng tắp dẫn vào ruộng. Điền Đại Gia buông cái cuốc trong tay, ngồi xuống nghỉ ngơi một mùa trồng vội gặt vội, nhà nào cũng phải cử người mang cơm ra đồng, đó cũng là hành động thiết thực nhất để biểu hiện sự quan tâm mà họ có thể nghĩ ra được. Bởi vì, trồng vội gặt vội như vậy thật sự rất mệt. Nếu không cung cấp một chút thức ăn bổ dưỡng, vậy thân thể nào chịu đựng nổi?Nếu mà cơm cũng phải tự mình chuẩn bị, chỉ có hai trường hợp xảy ra hoặc là gia đình đó quá nghèo, hoặc là do họ quá keo của Tiểu Bảo Châu thuộc trường hợp đầu tiên. Cho nên hiện tại cô bé đang hướng đôi mắt long lanh, sáng ngời, cái miệng nhỏ nhắn không nhịn được nuốt nước bọt nhưng vẫn trịnh trọng mở cái rổ nãy giờ vẫn mang theo bên mình ra nói “Hôm nay con làm bánh bột ngô ạ.”
Tác giả Hương Tô Lật Thể loại Ngôn Tình, Truyện Sủng, Hài Hước, Điền Văn, Đô Thị Giới thiệu Gần đây Bảo Châu có chút hoảng. Cô phát hiện sau núi nhà cô luôn xuất hiện mấy người kì lạ. Mặt mày hồng hào, người cũng đầy đặn, lại còn mặc vàng đeo bạc, phú quý bức người. Cuối cùng, bọn họ lại đi theo dõi mớ rau dại do chính cô trồng… Bé rau dại này bán như thế nào? Truyện kể về thập niên 60, một bé gái dân bản xứ tên Bảo Châu gặp được kì ngộ, từ đó phất lên nhanh chóng.
Đọc truyện chữ hay online - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution International License.
Bởi vì TV sự tình, nhường Thích Ngọc Tú cùng mấy cái hài tử nghĩ tới sang năm là lần thứ nhất tết âm lịch liên hoan tiệc Thích Ngọc Tú bọn họ đều không muốn cho lão gia mua cái gì TV, nhưng là này đột nhiên nghĩ đến là cái "Lần đầu tiên", Thích Ngọc Tú cảm thấy bỏ lỡ có chút đáng tiếc, vẫn là kéo tỷ phu Đường Kiến Nghiệp tìm quan hệ, lại mua một đài TV, đưa đến Thích lão đầu lão thái thái chỗ đó, đồng thời đưa qua, còn có không ít hàng thật Đường Kiến Nghiệp cùng Thích Ngọc Linh đều là kiên quyết không thu TV, tính toán cho nhà mình hủy đi đưa đến lão gia, nhưng là lại cố chấp bất quá Thích Ngọc ô tô vào thôn thời điểm, bọn nhỏ đều theo xe chạy, trời biết trời rất lạnh bọn họ như thế nào còn tại bên ngoài đầu lão thái thái không nghĩ đến còn có chuyện tốt như vậy nhi, cùng xe trở về Thích Đại Bảo oa oa oa, thật đúng là không ít cằn nhằn, mừng đến lão đầu lão thái thái đắc như thế nào Ngọc Tú bây giờ trở về đến rất ít, thật rất ít, chính là bởi vậy, nàng ngược lại là vui vẻ hoa một chút tiền nhường lão nhân cao hứng, dù sao, bọn họ một năm so một năm tuổi lớn. Hơn nữa, nàng kiếm được nhiều, ngược lại không cảm thấy đây là bao lớn chuyện. Thích lão đầu hai cụ xác thật cao hứng, hiện tại trong thôn cũng liền hai ba hộ có TV, hơn nữa còn là hắc TV, nhà hắn là độc nhất phần phần Thích Ngọc Tú bọn họ mua nhiều năm như vậy hàng, càng là cho trong nhà giảm đi tiền, lão đầu lão thái thái thật là đi đường đều lơ mơ. Cao hứng không biết tại sao là tốt; ai có thể nghĩ tới, bọn họ có như vậy vận tử đáng tin, khuê nữ cũng đáng hắn khuê nữ cho, thật đúng là đỉnh đỉnh không quá Thích Ngọc Tú ngược lại là không ở bên cạnh trong nhà ở lâu, nàng lần này trở về vốn là là có việc, Thích lão đầu mười phần quyết đoán "Nhường Đại Bảo cho các ngươi người chạy việc."Nói lời này khẩu khí, nhiều "Ngươi cho ta TV, cháu của ta cho ngươi" đều được tư Ngọc Tú không biết nói gì, là cha nàng không Đại Bảo chính mình cũng cũng vui vẻ hỗ trợ, ngồi tiểu ô tô chạy tới chạy lui, cảm giác này nhưng là người khác trải nghiệm không đến, thôn bọn họ trong cũng không ai ngồi qua như vậy tư nhân tiểu ô tô. Thích Đại Bảo quen thuộc, dẫn nhị cô Thích Ngọc Tú đoàn người mua thăm mộ muốn dùng đồ vật, rất nhanh lái xe hồi Thu đại đội hiện tại cải danh gọi Phong Thu phương nông thôn mùa đông không có việc gì nhi, vừa lúc bắt kịp nguyên đán phụ cận, đại gia cũng đều trong một đầu ngoại một đầu chuẩn bị hàng tết đâu, nhìn đến tiểu ô tô vào thôn, mỗi một người đều dừng bước lại, thẳng đến xe dừng ở chân núi, vài người lúc này mới xuống vì là thăm mộ, cho nên chỉ có bọn họ này đó người, Ellen không có theo người xuống xe, lập tức liền có người góp lên đây, này vừa thấy, vậy mà là Thích Ngọc Tú."Điền đại tẩu... Điền đại tẩu!!!"Thích Ngọc Tú nghe được gọi người động tĩnh, quay đầu "Lý Tẩu Tử?"Lý Tẩu Tử so Thích Ngọc Tú đại như vậy hai ba tuổi mà thôi, bây giờ nhìn như là Thích Ngọc Tú đời trước nhi người."Ngươi thế nào là lúc này trở về? Đây là... A a a! Đây là Bảo Sơn???" Lý Tẩu Tử vừa nhọn kêu Sơn nhíu mày, nói "Lý thẩm, đã lâu không gặp."Lý Tẩu Tử "Ngươi thế nào trở về?"Bảo Sơn "Ta như thế nào không thể trở về?"Lý Tẩu Tử phát hiện chính mình lời này có nghĩa khác, người ta tài cán vì cái gì? Còn không phải là vì cho Điền đại thăm mộ? Nàng xấu hổ cười cười, cùng nàng đi ra đến mấy cái tẩu tử cũng thất chủy bát thiệt đã mở khái cũng chính là vài năm trước đi, Thích Ngọc Tú còn cùng bọn họ giống nhau là cái bình thường phổ thông nông thôn phụ nữ, mọi người cùng nhau dưới, nàng ở tại giữa sườn núi, ngày trôi qua còn không bằng thôn bọn họ trong người đâu. Nhưng là không lâu trước đây, là từ lúc nào bắt đầu thay đổi đâu?Là theo chính thúc thay đổi, bắt đầu thi đại học bắt đường xuống dưới, Thích Ngọc Tú liền cùng bọn họ thành hai người qua đường, hiện tại trong thôn bao nhiêu cá nhân hối hận lúc trước chưa cùng nàng kết nhi nữ thân gia. Cũng có hối hận không có chủ động điểm cùng Thích Ngọc Tú kết thân, nàng một cái quả phụ a, chẳng lẽ còn không nghĩ tái giá?Không có nắm chắc ở cơ hội là hiện tại, phàm là có chút tự mình hiểu lấy đều biết, điều đó không có khả năng. Trước kia không có nắm chắc ở cơ hội, hiện tại coi như là chủ động, cũng không thể nào, chỉ biết bị xem thành chuyện cười. Chênh lệch lớn như vậy, nếu là dám mở miệng mới là cười chết quá lại không gây trở ngại đại gia bát quái hỏi một câu tình huống bên ngoài, thành phố lớn tình nhiên, cũng có người là có nhãn lực gặp nhi, nói "Ta đừng quấy rầy Điền đại tức phụ lên núi đi, có cái gì sau này hãy nói.""Điền đại tức phụ, ngươi đêm nay ở tại phòng cũ tử không? Hay không cần chúng ta hỗ trợ thu thập một chút?"Thích Ngọc Tú lắc đầu "Chúng ta sau đó hội hồi công xã ở, không cần thu thập, cám ơn a."Thích Ngọc Tú người một nhà cùng nhau lên núi, con đường này đi không biết bao nhiêu năm, đều sớm thói quen, mặc dù là hiện tại không trụ tại trong thôn, bọn họ lại không có xa lạ, nhắm mắt đều có thể đi Châu lải nhải nhắc "Không biết có thể hay không gặp nhà chúng ta tiểu đâm quả bóng nhỏ."Thích Ngọc Tú "Ai biết được."Đâm quả bóng nhỏ là nhà bọn họ nguyên lai nuôi tiểu con nhím, vốn là muốn mang đi nó, nhưng là tiểu con nhím ngược lại là chính mình trở về núi rừng. Vài năm nay, cũng không biết nó hay không tại. Dù sao, nó tuổi cũng thật là không gia đi đến phòng cũ tử, phòng ở đã có chút rách này là Điền đại gia gia kia đồng lứa nhi ở, hiện tại xem ra ít nhất cũng có năm sáu mươi năm, có thể còn càng lâu đâu, thật phòng cũ tử, nguyên lai có người ở thời điểm bảo toàn ngược lại là còn không cảm thấy, hiện tại lâu dài không có người ở, liền lập tức gia tốc rách lên đến một giây liền có thể Ngọc Tú nói "Chúng ta vẫn là chớ đi vào, ta nhìn nhà này không phải rất an toàn dáng vẻ."Bảo Châu vài người đều ân một tiếng, Bảo Châu hỏi "Mụ mụ, chúng ta muốn hay không sửa chữa lại nơi này?"Thích Ngọc Tú nhìn xem phòng ở, nhẹ nhàng lắc đầu, nói "Không được."Nàng cười cười, nói "Nơi này nếu sửa chữa lại, là muốn triệt để thay hình đổi dạng, nhưng mà thay hình đổi dạng, lại căn bản không phải trước kia căn phòng. Nếu không phải trước kia phòng ở, như vậy thì có ý nghĩa gì chứ."Bọn họ sẽ không về đến ở, mặc dù là tại sửa chữa lại, vẫn là nhìn hắn lại rách nát mà như vậy, cũng là như thế một đạo lý, tuy rằng phòng cũ tử đã ngày càng lụn bại, nhưng là bọn họ lại cũng không cảm thấy cỡ nào khổ sở, nơi này làm bạn bọn họ vượt qua sung sướng thơ ấu thời gian, nhưng là, thiên hạ không không tán yến hội, phòng ở cũng là như Ngọc Tú "Đi thôi, chúng ta tiếp tục hướng lên trên đi."Điền đại chính là mai táng ở nơi này ngọn núi, bọn họ một đường hướng về phía trước, lại đi một cái đến giờ, cuối cùng đã tới. Phong Thu thôn rất nhiều mộ đều chôn ở này đầu, như là Lão Điền Gia lão nhân gia cũng tại. Bất quá Thích Ngọc Tú vẫn là trước hết đi đến nàng nam nhân này thủ nhẹ nhàng vuốt ve mộ bia, nói "Hài nàng phụ thân, ta tới thăm ngươi."Bảo Sơn Bảo Châu Bảo Nhạc cũng đều quỳ xuống, một bên làm khuân vác công Thích Đại Bảo cũng quỳ theo Ngọc Tú cũng không thèm nhìn bọn hắn, lau một cái đôi mắt, nói "Ngươi nhìn, lần này Bảo Sơn cũng trở về, chúng ta đều cùng đi nhìn ngươi."Nàng cúi đầu bắt đầu hoá vàng mã, nói "Một năm nay a, ta làm rất nhiều chuyện tình, ta tại Thâm Quyến làm ăn. Có phải hay không không nghĩ đến a, ta hiện tại cũng tốt lợi hại. A, cái này ta lần trước đã nói với ngươi... Bất quá ta biết ngươi sẽ không ghét bỏ ta nói lảm nhảm..."Thích Ngọc Tú cùng Điền đại là tự do yêu đương, cùng những người khác tình cảm tự nhiên không giống rằng Điền đại sau khi kết hôn mấy năm liền đi, nhưng là này một chút không ảnh hưởng Thích Ngọc Tú đối với hắn cảm tình. Rất nhiều người đều cảm thấy Thích Ngọc Tú lúc ấy là mang theo ba cái hài tử sinh hoạt gian không thể tái giá. Nhưng là lại không biết, Thích Ngọc Tú hoàn toàn liền không nghĩ tái đời này, nàng liền không muốn gả cho những người cảm chính là không có cái gì đạo lý, nàng là cái ương ngạnh người, mặc kệ là trước kia còn là hiện tại, đều chỉ thích nàng nam nhân, mặc dù là hắn không ở Ngọc Tú đốt giấy, còn nói "Ta có thể làm, ta sẽ kiếm rất nhiều tiền, cách ngôn nhi không phải nói, xây cầu trải đường kiến trường học sao? Chờ ta tiền càng nhiều, ta liền kiến trường học vì ngươi cầu phúc... Ta cái này tức phụ có phải hay không đặc biệt tốt..."Trước giờ đến nơi đây, Thích Ngọc Tú lời nói liền không có dừng lại, Bảo Sơn cùng Bảo Châu Bảo Nhạc ba người cũng yên lặng theo, Bảo Sơn cũng tại lải nhải nhắc "Phụ thân, ta thật nhiều năm đều chưa có trở về, ngài quái không trách ta? Về sau ta hàng năm đều tới thăm ngươi. Tuy rằng hiện tại ta không thể triệt để chuyển về đến, nhưng là ngài yên tâm, ta sẽ chiếu cố tốt mụ mụ còn có Bảo Châu Bảo Nhạc..."Mà Bảo Châu cũng tại niệm "Phụ thân, công ty chúng ta hiện tại..."Bảo Nhạc "..."Này người nhà, từng cái đều tại nói lảm nhảm, nhưng đúng không, thế nhưng còn các nói các, ong ong Đại Bảo "..."Hắn là năm thứ nhất theo nhị cô lại đây, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy hắn nhị cô như thế có thể nói, trước kia a, hắn luôn luôn cảm thấy hắn nhị cô không nói nhiều, nhưng là bây giờ nhìn, nguyên lai vô lý không nhiều, mà là cùng bọn họ không nói quả thật là thích người, nơi nào sẽ không nói nhiều?Thích Đại Bảo vốn núp ở một bên trợ thủ nhi, nhưng nhìn đến bọn họ càng nói càng nhiều, yên lặng đứng dậy, khiêng xẻng ở một bên bồi thêm đất. Trong mùa đông thổ địa cứng rắn muốn mạng, hắn nghiêm túc làm Thích Ngọc Tú bọn họ ngược lại là càng nói càng Ngọc Tú bọn họ mỗi lần thăm mộ, đều muốn đãi nhất tiểu thiên, nàng một năm mới đến một lần, hận không thể đem chính mình một năm nay phát sinh sự tình đều nói cái rành mạch. Mà người nhà này thói quen đều là như nhau, đây chính là các nói các, nếu là thay phiên nói, sợ là ba ngày đều hạ không được họ ở trên núi đợi cho chạng vạng mới xuống dưới, không riêng gì đi Điền đại mộ, còn cho Bảo Châu thái gia gia thái nãi nãi mộ đều thượng hương. Tuy rằng Điền lão đầu Điền lão thái làm người không được tốt lắm, nhưng là Thích Ngọc Tú là nhớ rõ nàng nam nhân lời nói, hắn gia nãi thương nhất hắn cái này trưởng tôn, chính là bởi vậy, Thích Ngọc Tú cũng chân tâm thành ý làm một vài sự dù người chết như đèn diệt, giống như đều là chuyện là, đây liền đồ cái trên tâm lý an trời mông mông đen, mấy người cùng nhau xuống núi, Bảo Sơn giữ chặt Bảo Châu, nói "Ta nắm ngươi, trời tối, cẩn thận đường."Bảo Châu ngẩng đầu, nhẹ giọng thầm thì "Ta nhắm mắt đều có thể đi xuống."Bảo Sơn "Kia cũng chú ý an toàn, chớ khinh thường, dù sao chúng ta rất lâu không về đến."Bảo Châu ngô một tiếng, cùng hắn ngón tay giao nhau cùng một chỗ, Bảo Sơn nhếch lên khóe miệng. Hắn nắm thật chặc Bảo Châu tay, nói "Ngày mai ta đi ta thân sinh ba mẹ còn có nãi nãi bên kia, các ngươi cùng ta cùng nhau sao?"Dừng một lát, không chờ bọn họ trả lời, chính hắn còn nói "Tính, các ngươi vẫn là đừng đi qua."Bảo Châu nhíu mày, Bảo Sơn "Sau này hãy nói."Nghe được lời này, Bảo Nhạc ý vị thâm trường nở nụ cười, hỏi "Ca, ngươi lời này như thế nào trong lời nói có thâm ý a."Bảo Sơn ngược lại là không có che đậy, ngược lại ngay thẳng rất, hắn nói "Ta hy vọng về sau có càng thêm chính thức quan hệ, các ngươi lại đi."Cái gì là càng thêm chính thức quan hệ?Lời này không cần phải nói đại gia cũng Ngọc Tú cơ hồ là từ yết hầu trong xuy một tiếng đi ra, bất quá Bảo Sơn ngược lại là một chút cũng không có lo lắng, ngược lại là rất dễ dàng, thậm chí mang theo từng tia từng tia ý cười. Hắn như vậy làm được Bảo Châu kinh ngạc nhìn Sơn nhận thấy được Bảo Châu ánh mắt, đối với nàng chớp một lát Châu lập tức mặt đỏ, nàng nháy mắt quay mắt, đi mau vài cái dạng này, làm được giống như bọn họ thông đồng cái gì giống như, nhưng mà căn bản không có nha, Bảo Châu đi nhanh, ngược lại là không nhìn đường, dưới chân vừa giẫm hết..."A!"Bảo Sơn nhanh chóng giữ chặt người, thật là may mắn hắn ngay từ đầu liền nắm nhanh chóng giữ chặt Bảo Châu, dùng lực về phía sau kéo, đem nàng ôm chặt, ngược lại là ứng hắn lời nói vừa Châu có chút mặt đỏ, bất quá vẫn là nói "Ta không thấy rõ đường.""Không quan hệ."Vài người đều nghẹn cười, cùng nhau xuống núi, tiểu ô tô mị lực vô cùng, lúc này còn có một đám tiểu hài nhi vây quanh ở bên này nhìn xe đâu. Vừa thấy bọn họ xuống dưới, nhận thức đều đồng loạt gọi người, Bảo Châu từ trong cốp xe bắt đường, chia cho tiểu hài gia cao hứng nhảy Q, tuy rằng hiện tại cục đường nhi không giống mấy năm trước như vậy quý giá, nhưng là nông thôn nhân gia cũng là luyến tiếc mua cho hài tử, như là Bảo Châu như vậy một người bắt lại một phen càng là không nhiều."Cảm ơn đại tỷ tỷ.""Cám ơn a di."Đại gia gọi cái gì đều có, Bảo Châu cười cười, nói "Không khách khí a, trời tối, đều mau về nhà đi. Chúng ta cũng phải về nhà."Tiểu hài tử đều được đường, đắc ý về nhà, Bảo Sơn chủ động lái xe, xe chậm rãi ra bên ngoài mở ra, chỉ là xe còn chưa khai ra đi, liền nhìn đến có người đột nhiên xông tới, cũng may mà đường không dễ đi, xe lái rất chậm, Bảo Sơn quay cửa kính xe xuống, nhíu mày "Ngươi làm cái gì?"Điền tam tẩu chính mình cũng hoảng sợ, nàng thở hổn hển nhanh chóng nghiêng ngả lảo đảo xông lên, hỏi "Là Đại tẩu sao? Đại tẩu a, ta là Lão Tam tức phụ a."Thích Ngọc Tú ngồi ở vị trí kế bên tài xế thượng, nàng lại càng không vui vẻ nhìn người này, nói "Ngươi có việc sao?"Điền tam tẩu lập tức vòng qua xe, tiến tới bên này, nói "Đại tẩu, ngươi nhìn, ngươi nhìn nếu đều đến trong thôn, không bằng cùng một chỗ ăn một bữa cơm? Thế nào có thể không trở về nhà đâu? Này không phải đúng vậy! Chúng ta đều là người một nhà..."Thích Ngọc Tú nhíu mày "Ta phải dùng tới ngươi để giáo huấn? Ai cùng ngươi là người một nhà? Có một số việc nhi không cần ta nhắc nhở ngươi đi? Tránh ra."Điền tam tẩu không nghĩ đến Đại tẩu vậy mà một chút mặt mũi cũng không cho, nàng ngây ngẩn cả người, trong lòng khó hiểu "Ngươi vậy mà thật sự muốn cùng Lão Điền Gia đoạn? Ngươi như thế đoạn, sau này Bảo Châu kết hôn, nhưng không có hậu thuẫn dựa vào...""Xuy!"Bảo Nhạc cười lạnh "Nhà chúng ta gian nan thời điểm không có được qua các ngươi gia một chút giúp, hiện tại nhà chúng ta trôi qua tốt; ngươi liền góp đi lên chiếm tiện nghi, còn muốn đi chính mình trên mặt thiếp vàng nói cái gì dựa vào? Tỷ tỷ của ta phải dùng tới dựa vào các ngươi? Thật là chuyện cười. Ta xin nhờ ngươi về nhà hảo hảo chiếu chiếu chính mình, xem xem bản thân tính nào căn cây hành, hỏi một câu chính mình dựa vào cái gì."Điền tam tẩu xấu hổ cười "Bảo, Bảo Nhạc a, nhà ta ngươi tiểu đệ được ngưỡng mộ ngươi người ca ca này, ngươi nếu trở về, cũng không thể..."Trên đời này chính là có ít người là như vậy, phảng phất không nghe vào lời của người khác, chỉ có thể đắm chìm tại trong thế giới của bản thân. Như là Điền tam tẩu chính là người như thật Lão Điền Gia còn lại hai cái con dâu, Thích Ngọc Tú là càng phiền Điền tam tẩu, Điền nhị tẩu cũng chán ghét, miệng người xấu cay nghiệt, nhưng là phàm sự tình chứng thực tại mặt nhi thượng, hơn nữa ngươi thật sự cho nàng sắc mặt, nàng cảm giác cảnh nhi cũng sẽ không tới phiền ngươi; mà cái này Điền tam tẩu thì là luôn luôn cầm ra một bộ đau khổ mọi người bắt nạt bộ dáng của nàng, nhưng là xử lý đều không phải nhân sự một cái, Điền nhị tẩu lại không tốt cũng biết vì chính mình nhi nữ suy nghĩ, vị này là hận không thể cho khuê nữ lay cái đế nhi rơi trợ cấp nhi tử liền nhường Thích Ngọc Tú càng chướng mắt."Bảo Nhạc, ngươi cùng người như thế đáp lời làm cái gì! Bảo Sơn lái xe."Thích Ngọc Tú căn bản là không nghĩ trong nhà người để ý tới nàng, Điền tam tẩu mắt thấy người ta cửa kính xe quay lên căn bản không để ý tới người, dùng sức vỗ cửa kính xe "Ngươi mở ra một chút, ngươi lại mở một chút."Nàng mang theo khóc nức nở "Ngươi nói cho ta biết, ngươi nói cho ta biết Chiêu Đệ bọn họ đi đâu vậy? Nàng cũng không thể mặc kệ chúng ta a, chúng ta nhưng là phụ mẫu nàng a, cái này không lương tâm nha đầu chính mình chạy còn chưa tính, còn lĩnh đi Tưởng Đệ ba người bọn hắn, nàng như thế nào có thể như vậy, như thế nào có thể!!! Đại tẩu ngươi cũng là tiết kiệm mẹ người, ngươi nhất biết làm mẹ khó khăn, ngươi nói cho ta biết, ngươi nên nói cho ta biết a. Hơn nữa, trong nhà đều cho nàng cung đến đại học, nàng thế nào không biết cảm ơn đâu? Nhà ai có chúng ta gia đối hài tử như thế tốt!"Nàng cái này khóc kêu, dẫn tới không ít nhân gia đi ra xem náo Ngọc Tú nghe lời này, khí trực tiếp mở cửa xe xuống xe, chỉ về phía nàng chóp mũi mắng chửi người "Ngươi khuê nữ đi chỗ nào, ta đi nơi nào biết? Phàm là ngươi đối bọn họ tốt một chút, bọn họ về phần đối với ngươi như vậy nhóm sao? Còn cái gì các ngươi gia đối hài tử tốt; ngươi làm ai chẳng biết đâu! Từ cao trung bắt đầu, Chiêu Đệ tất cả học phí đều là chính mình viết giấy nợ, ở bên ngoài kiếm khoản thu nhập thêm cũng đều trợ cấp cho các ngươi, này đều không tính trả tiền. Ngươi còn muốn nhân gia thế nào? Nàng là không nuôi các ngươi sao? Nàng rõ ràng hàng năm cho nhà tiền, nhưng là các ngươi cũng làm cái gì? Các ngươi lấy bao nhiêu tiền đều bất mãn chân, nghĩ lừa Tưởng Đệ trở về kết hôn? Vì tiền thật là chuyện gì cũng dám làm a! Ngươi hôm nay có thể như vậy đối Tưởng Đệ, ngày mai sẽ có thể như vậy đối Chiêu Đệ, nhiều năm như vậy, các ngươi sở tác sở vi có thể gạt được ai? Tại ta nơi này trang người tốt lành gì? Đừng nói là ta, ta cũng không tin người trong thôn không biết các ngươi gia chuyện gì xảy ra. Đại gia ai cũng không phải ngốc tử, lười vạch trần ngươi mà thôi. Ngươi còn tại ta nơi này diễn trò? Thật là ghê tởm thấu, ta cho ngươi biết, người ta Chiêu Đệ là đối với các ngươi lạnh tâm. Ngươi hỏi ta nàng ở đâu nhi! Đừng nói ta không biết, ta coi như là biết, ta cũng sẽ không nói cho của ngươi! Cút cho ta! Không thì đừng trách ta khách khí!"Thích Ngọc Tú mắng người, dùng lực đẩy, Điền tam tẩu phóng túng tàn tường hảo chút bộ, đổ vào nàng trong ngực của nam này từ sớm liền nấp ở nơi này, chờ vợ hắn hướng lên trên hướng Ngọc Tú trừng mắt nhìn hắn một cái, đang muốn mắng chửi người, liền xem Điền Ngọc Trinh lại đây, nàng cùng Thích Ngọc Tú quan hệ khẳng định so những người khác tốt, nhất đến liền tức không chịu được "Tam ca Tam tẩu, các ngươi thế nào lại phát bệnh nhi? Đại tẩu mặc kệ nhà ngươi mấy chuyện này kia, Đại tẩu, ngươi đi, đừng để ý đến bọn hắn."Nàng cũng không nói hy vọng có thể trôi qua nhiều tốt; nhưng là Điền Ngọc Trinh biết, hắn Đại tẩu không phải một cái tâm lạnh người, nhiều năm như vậy, nàng nhìn hiểu, bọn họ gia nhân không làm yêu nhi, Đại tẩu là tuyệt đối sẽ không tìm việc không cầu hai người bọn họ gia giống như thân nhân, nhưng là vậy không tốt biến thành cùng cừu nhân Tam ca Tam tẩu liền không hiểu đạo lý này, vẫn luôn thảo nhân ghét. Này như thế nào không cho Điền Ngọc Trinh sinh khí."Các ngươi đi thôi."Thích Ngọc Tú gật đầu, nàng nói "Chúng ta hôm nay lên núi thật sự là quá mệt mỏi, chờ ta mai kia có thời gian lại trở về nhìn ngươi."Điền Ngọc Trinh ai một tiếng, vui vẻ ra mặt nói chạy ra khỏi đi, Điền tam tẩu khổ ha ha khuôn mặt này nói "Tiểu muội, ngươi thế nào có thể đạp lên chúng ta lấy lòng Đại tẩu đâu? Ngươi còn coi chúng ta là thành thân người sao? Ngươi thật là làm cho người ta thương tâm."Điền Ngọc Trinh "Đầu óc ngươi không tốt liền đi nhìn, thiếu cùng ta tất tất."Nàng cùng nhà mẹ đẻ hai cái tẩu tử quan hệ đều kém không được, lười nhiều nói với nàng một câu, xoay người rời tài lý cái này bệnh thần tam tẩu làm bộ làm tịch, không chỉ không có được đến mình muốn, còn dẫn đến nhân gia chỉ trỏ. Mà Điền tam ca về nhà liền không vui, trực tiếp đánh tức bảo nàng không đem sự tình làm nhị tẩu nhìn xem Điền tam tẩu cái kia hèn nhát hình dáng, chán ghét bĩu quá bọn hắn tình huống, Thích Ngọc Tú cả nhà bọn họ người là hoàn toàn không để ở trong lòng. Trước kia Lão Điền Gia người như thế nào đều không thể ảnh hưởng bọn họ, hiện tại càng là không thể. Ai quản bọn họ a. Bất quá bọn hắn khó được trở về một lần, tổng muốn đi một trận bằng hữu thân hai Thiên Bảo Sơn mang theo Ellen đi thăm mộ, Thích Đại Bảo cũng đi theo, giúp một tay nhi cái Thích Ngọc Tú cùng nhi nữ thì là mua đồ vật, đi trong thành Đại Sơn gia, Đại Sơn gia hiện tại ngày trôi qua ngược lại là không tệ, Điềm Nữu nhìn thấy Bảo Châu, ôm lấy nàng nhảy nhảy nhót, chọc Đại Sơn tức phụ nhi nói "Ngươi đều là làm mẹ người, còn như thế không biết chừng mực."Điềm Nữu ngược lại là đúng lý hợp tình "Ta nhìn thấy Bảo Châu cao hứng a."Bảo Châu "Ta muốn xem các ngươi gia tiểu oa nhi."Điềm Nữu "Ha ha ha ha ngươi chờ ta cho bọn hắn lắc tỉnh."Bảo Châu nhanh chóng ngăn đón người "Như thế không cần."Điềm Nữu dương dương đắc ý khoe khoang "Nhà ta nhưng là Long Phượng thai, lớn giống nhau như đúc, khả tốt chơi."Nếu là nói lên chuyện này, Đại Sơn tức phụ nhi cũng cao hứng, nói "Điềm Nữu này khuê nữ cũng là vận khí tốt, lập tức sinh hai cái, ngược lại là giảm đi sự tình, hiện tại chỉ cho phép sinh một cái. Quản được nghiêm khắc, các ngươi thủ đô cũng như vậy a?"Bảo Châu gật đầu "Hẳn là đi, ta không rõ lắm, dù sao ta là độc thân a."Đại Sơn tức phụ nhi tò mò hỏi "Kia Bảo Châu ngươi có người a? Ta nhớ ngươi cũng hơn hai mươi."Bảo Châu cười cười, lắc đầu."A, thế nào không nóng nảy a."Điềm Nữu một phen bóp chặt nàng mẹ, thay đổi đề tài, nói "Lần này không phải nói Bảo Sơn theo các ngươi cùng nhau trở về? Nhà ta Trần Nham còn vẫn luôn chờ hắn đâu? Người đâu?"Bảo Châu "Hắn đi thăm mộ, sẽ trễ chút lại đây.""A, ta thật là thật nhiều năm không gặp hắn..."Bảo Châu Điềm Nữu ngồi ở cùng nhau, mà Đại Sơn tức phụ nhi cùng Thích Ngọc Tú bên này cũng chuyện trò thượng, bọn họ được chuyện trò liền nhiều, không thiếu được cũng muốn nói một chút nhi tử, biết được nhi tử tại kia thủ lĩnh hết thảy đều tốt, Đại Sơn tức phụ nhi cũng yên hắn hiện tại ngày tốt lên, bình thường nhân gia so ra kém, toàn dựa vào đại nhi tử chống lên đến. Đại Sơn tức phụ nhi cũng không cầu Lý Kiến Kỳ nghe theo ý kiến của bọn họ, kết hôn sinh con, chỉ cần bản thân qua vui sướng, vậy thì rất họ chủ yếu là hỏi Thâm Quyến tình hình bên kia, lải nhải nhắc "Chờ sang năm, chúng ta tìm cái không vội thời điểm cũng đi qua nhìn một chút."Thích Ngọc Tú cười "Đến a, thừa dịp ta tại thời điểm lại đây, vừa lúc ta mang ngươi vòng vòng."Mấy người trò chuyện nhanh hơn sống, một thoáng chốc bọn nhỏ đứng lên liền náo nhiệt hơn, Điềm Nữu chính bọn họ mở ra tiệm, bình thường tiệm trong người đến người đi người nhiều, tiểu hài tử gặp người nhiều, cũng không sợ người lạ người, mắt to huyên lại là Bảo Châu đề điểm bọn họ "Các ngươi tiệm trong người nhiều, bình thường chiếu cố điểm hài tử, hiện tại quải tử cũng là có."Cái này Điềm Nữu dùng sức gật đầu "Ta hiểu được, nhà chúng ta nhìn kín đâu."Muốn nói đứng lên, trong thôn này đó lão nương nhóm, hiện tại để cho người hâm mộ trừ Thích Ngọc Tú, chính là Đại Sơn tức phụ Ngọc Tú không cần nhiều lời, mà Đại Sơn tức phụ nhi cũng may mắn a, Lý Kiến Kỳ tuy rằng không kết hôn, nhưng là thật đúng là đặc biệt tài giỏi. Điềm Nữu phu thê còn có Lý Kiến Thiết phu thê đều là hiểu chuyện nhi. Cuộc sống này trôi qua khá Kiến Thiết tuy rằng cũng kéo đến hai mươi vài kết hôn, nhưng là vợ hắn ngược lại là Đại Sơn tức phụ nhi tỉ mỉ giúp hắn tìm, có cái chính thức công tác, rất ngây thơ. Người cũng không kỷ lệch, cùng Đại Sơn tức phụ nhi rất chỗ Sơn tức phụ nhi nhỏ giọng nói với Thích Ngọc Tú "Này cho nhi tử tìm vợ nhi, không cần tìm quá cường thế, ta cũng không lên trời, không sai biệt lắm có thể làm cho ngày hòa mỹ liền đi. Ta không màng bọn họ quá năng lực."Thích Ngọc Tú cười "Mặc kệ bọn họ, Bảo Châu Bảo Nhạc muốn tìm cái dạng gì, theo hắn đi, dù sao ngày cũng không phải ta thay bọn họ qua. Ta năm đó tìm nam nhân ta, đều là tự do yêu đương, hiện tại ta sao có thể câu thúc bọn họ?"Đại Sơn tức phụ nhi nghĩ đến một sự việc như vậy nhi, cũng cười đi ra, nói "Khoan hãy nói, các ngươi được thật thời thượng."Thích Ngọc Tú "Đó là."Lúc này Bảo Châu cũng lại gần, nói "Mẹ, ta vẫn luôn không có hỏi qua, ngươi như thế nào cùng ta phụ thân nhận thức a?"Bọn họ trước kia liền biết ba mẹ hắn là chính mình nhận thức, cũng là chính mình quyết định kết hôn, nhưng là khi đó tiểu cũng không dám chi tiết hỏi, hiện tại người lớn, ngược lại là dám hỏi. Nàng rất hiếu kỳ "Thật là không tưởng tượng nổi nha."Thích Ngọc Tú nghĩ đến những kia chuyện xưa, nhịn không được cười lên, nói "Cái này a..."Nàng nói "Khi đó, Đại tỷ của ta gả đến chúng ta công xã, thường xuyên kêu ta lại đây tiểu ở. Có một lần ta đến công xã, mắt thấy nhanh đến, gặp được mấy cái không thành thật. Lúc ấy là ngươi phụ thân anh hùng cứu mỹ nhân."Nói tới đây, nàng cười ra tiếng, nói "Chỉ là một mình hắn đánh không lại người ta bốn, mắt thấy hắn muốn chịu thiệt, ta liền đem mấy người kia cho đánh. Răng đều đánh rơi.""Phốc!" Nghe câu chuyện ăn dưa quần chúng đồng loạt đều phun."Các ngươi đây rốt cuộc là ai cứu ai a."Thích Ngọc Tú nhẹ giọng cười, nói "Chúng ta cùng nhau cho người xoay đi quản lý hộ khẩu, sau đó liền nhận thức. Sau này quản lý hộ khẩu khen thưởng chúng ta một khối tiền, chúng ta một người có thể phân năm mao, nhưng là chúng ta đều không nghĩ lấy tiền về nhà, vì thế liền cùng đi quốc doanh khách sạn ăn một bữa cơm, rồi tiếp đó chúng ta liền xem đôi mắt..."Bảo Châu "Ai nha nha."Bảo Nhạc "Các ngươi này tình cảm đến cũng quá nhanh, quả thực giống lốc xoáy."Thích Ngọc Tú trừng mắt nhìn nhi tử một chút, nói "Tình cảm nào có nhanh cùng chậm đạo lý? Ngươi biết cái gì a! Dù sao ta liền cảm thấy, trên đời này không có người so ngươi phụ thân càng tốt. Hắn lại chính nghĩa lại tiến tới còn biết đau tức phụ, các ngươi a, sách, tương lai có ngươi phụ thân một nửa nhi đã không sai rồi."Bảo Nhạc ai u tựa vào mẹ ruột trên vai "Mẹ a, ngươi thế nào có thể như thế ghét bỏ ta?"Thích Ngọc Tú "Ta cũng nói không sai."Vài người đang tại nói giỡn, đều là Bảo Sơn lại đây, hắn cùng Đại Sơn gia cũng quen thuộc, mà trong những người này cao hứng nhất là Trần Nham, tự nhiên là lập tức náo nhiệt lên...Mấy ngày nay, Thích Ngọc Tú cũng không nhàn rỗi, lại đặc biệt đi xem Điền Ngọc Trinh; mà Bảo Sơn Bảo Châu Bảo Nhạc cùng nhau hồi sơ trung cao trung vấn an lão sư, này một vòng xuống dưới, vậy mà liền ba bốn ngày, này đều qua hết nguyên gia rất nhanh thương lượng tốt trở về đi ngày, lại tại bên này mua không ít đặc Châu cùng nàng biểu ca Thích Đại Bảo nói hay lắm, qua hết năm hắn có thể tới thủ đô tìm Đại Bảo tức phụ có chút vô sinh tật xấu, mãi cho đến ở xem bệnh, Bảo Châu chủ động đưa ra làm cho bọn họ ghế trên đều đến xem, bọn họ các nơi chạy, kỳ thật không bằng trực tiếp đến thủ đô. Thích Đại Bảo nghe, cũng vui một vài bổn địa sự tình giao phó rõ ràng, Bảo Châu bọn họ cũng bước lên trở về xe bọn họ không cảm thấy, nhưng là Ellen cùng bọn họ đi một đường, là thật sự cảm giác được trong nước hiện tại vẫn là rất nghèo, khắp nơi đều cùng bên ngoài không có cách nào so, nhưng là hắn cũng rất chân thành "Ta cảm thấy, nơi này tuy rằng hiện tại không được, nhưng là sẽ trở nên rất nhanh."Bảo Sơn nhíu "Người đều mạnh mẽ có tinh thần phấn chấn, như vậy phát triển sẽ không chậm."Hắn bổ sung nói "Nếu chúng ta có hứng thú ở quốc nội cũng đầu tư, nhất định phải mau chóng đăng lên nhật trình, các ngươi có câu gọi vội không đuổi muộn, ta cảm thấy rất có đạo lý. Chúng ta không thể đợi hết thảy đều phồn hoa đứng lên, như vậy còn có chúng ta chuyện gì?"Bảo Sơn "Đối, bất quá, ta hiện tại viện tuyến vừa mới bắt đầu, chí ít phải một năm giảm xóc."Ellen "Ta đây trở về liền làm kế hoạch thư, mau chóng."Bảo Sơn mỉm cười gật dù nhanh muốn qua năm, nhưng là bọn họ tại trở về trên đường đã bắt đầu kế hoạch trở về phải làm bao nhiêu công tác. Bảo Sơn như thế, mà Bảo Châu cũng giống như vì tại lão gia chậm trễ thời gian, trở về lời nói, Bảo Sơn ngược lại là không thể ở lâu, hắn rất nhanh an bài Ellen đặt xong rồi trở về vé máy bay. Này so làm xe lửa bớt việc nhi nhiều, hắn đến thời điểm sở dĩ ngồi xe lửa cũng là vì cùng Thích Ngọc quá đến cùng là khó được trở về một chuyến, Bảo Sơn vẫn là cùng Bảo Châu cùng nhau trở về trường học, trường học của bọn họ lão sư nhìn đến Bảo Sơn cao hứng, này không chỉ gần bởi vì Bảo Sơn nhà bọn họ cho trường học quyên tặng thư viện, cũng không chỉ là bởi vì hắn đã từng là Bắc Đại học sinh, đồng dạng cũng là bởi vì, hắn là Lôi giáo sư cháu lại, các phương diện nguyên nhân, đại gia chung đụng rất khoái trá, liên quan Bảo Châu cũng có thể cảm giác được Bảo Sơn sung sướng tâm người cùng nhau từ trường học đi ra, Bảo Châu nói "Ngày mai sẽ đi, không thể cùng các học sinh tụ họp."Bảo Sơn gật đầu, hắn nói "Không quan hệ, ta nói với Vương Bằng, tiếp theo."Dù sao hắn cũng không phải không trở lại, Bảo Châu gật đầu, mềm mại ân một mở ra qua rạp chiếu phim, Bảo Sơn nghiêng đầu nhìn thoáng qua, dừng xe lại, hắn nhìn nhìn, quay đầu nói "Buổi tối, chúng ta cùng đi nhìn điện ảnh đi?"Bảo Châu "Ân?"Nàng lông mi dài vụt Sơn "Ta nhìn thấy tám giờ tối nay có Lư Sơn luyến, cùng đi nhìn, có được hay không?"Bảo Châu "Này không phải mới nhất phim."Bảo Sơn mỉm cười "Vậy thì có cái gì quan hệ? Kỳ thật nhìn cái gì không trọng yếu, quan trọng là cùng ngươi cùng nhau nhìn."Bảo Châu nhìn hắn đôi mắt, nói "Ngươi luôn luôn nói với ta kỳ kỳ quái quái lời nói."Bảo Châu nhìn xem Bảo Sơn, Bảo Sơn cũng chăm chú nhìn Bảo Châu, hắn ánh mắt đặc biệt chân thành, nói "Ngươi còn nhớ rõ chúng ta đi trường bổ túc thời điểm, ta hỏi qua của ngươi lời nói sao?"Bảo Châu "Cái gì?"Bảo Sơn "Ta hỏi ngươi còn nhớ rõ lúc ta đi từng nói lời sao?"Bảo Châu không lời Sơn nghiêm túc, nói "Ta nguyện ý đi, là vì về sau nhiều cơ hội. Vậy bây giờ, ta đã là Lôi Khải Uẩn, Bảo Châu, ngươi nguyện ý cho ta một cái cơ hội sao?"Bảo Châu nhìn hắn, trong nháy mắt này, hắn lại là cái kia cao lãnh lại dẫn một chút xíu làm cho người ta khẩn trương Lôi Khải cắn Sơn mỉm cười, nói "Ngươi không cần bây giờ trở về đáp ta."Hắn nhìn đến Bảo Châu nhẹ nhàng thở dài nhẹ nhõm một hơi dáng vẻ, lập tức ý nghĩ xấu nói "Sáng mai trước khi ta đi trả lời thuyết phục ta là được rồi."Bảo Châu đôi mắt lập tức liền mở to, Bảo Sơn bật cười, nhịn không được, thân thủ niết một chút mặt Châu "Ngươi làm gì!"Bảo Sơn bật cười "Phản ứng của ngươi, một chút cũng không có ở ngoài ý liệu của ta."Bảo Châu hừ một tiếng, nói "Chẳng lẽ ngươi cảm thấy ngươi vượt qua ngoài ý liệu của ta?"Bảo Sơn suy nghĩ một chút, lắc đầu, nói "Cũng không có."Bọn họ vẫn là nhất lý giải lẫn nhau người, mặc dù là bởi vì thời gian chia lìa mà có một chút xíu phân biệt qua xa lạ cảm giác, nhưng là lý giải liền lý giải, là sẽ không thay nói "Kia, buổi tối nhìn điện ảnh có được hay không?"Bảo Châu "Tốt."Nàng nói "Ta đã sớm nghe qua này bộ phim, nhưng là không xem qua."Bọn họ xem qua rất nhiều điện ảnh, nhưng là lại cứ là mấy chục năm về sau, lúc này điện ảnh ngược lại nhìn không nhiều, Lư Sơn luyến là năm ngoái vẫn là năm kia phim, đây đúng là Bảo Châu bận bịu thời điểm, chính mình tự nhiên sẽ không đi nhìn."Nghe nói nhìn rất đẹp, trường học có nói yêu đương đồng sự, nhìn đều nói hảo." Bảo Châu nói như Sơn khóe miệng lại nhếch lên đến, Bảo Châu nhanh chóng nghiêm túc nói "Ta muốn suy xét, ta không phải nói đáp ứng."Bảo Sơn gật đầu "Ta biết."Bảo Châu không phải làm bộ làm tịch, Bảo Sơn cũng không phải nói đùa, bọn họ đang nói mở sau nháy mắt lại lảng tránh đề tài này, không phải là bởi vì cỡ nào nhát gan, mà là cho lẫn nhau thời gian giảm xóc một chút, sau đó hảo hảo suy nghĩ một chút kết thể, đáp án của vấn đề này đã là nghĩ tới rất nhiều lần, nhưng là chính thức đã mở miệng, cảm giác lại bất Sơn "Ngươi đợi ta một chút."Hắn xuống xe sớm mua phiếu, lúc này mới vội vàng trở về, nói "Ta sợ đến thời điểm không có phiếu."Bảo Châu "A."Bảo Sơn lần nữa nổ máy xe, nói "Chúng ta không mang mụ mụ cùng Bảo Nhạc, nhường Ellen cũng đừng theo."Bảo Châu "A a."Hắn nói "Ngươi đoán, mụ mụ sẽ như thế nào nói?"Bảo Châu lúc này rốt cuộc không a, nàng nghiêng mặt, nhìn xem Bảo Sơn, nói "Lôi Khải Uẩn đồng chí, ngươi có thể nghiêm túc lái xe không?"Bảo Sơn bật cười, hắn thật dài ân một tiếng, lập tức nói "Ngươi... Khẩn trương."Bảo Châu hung hắn "Vậy thì thế nào?"Nàng hỏi "Ta không thể khẩn trương sao?"Bảo Sơn cầm Bảo Châu tay, nói "Ngươi có thể, ngươi làm cái gì đều có thể."Bảo Châu cúi đầu xem hắn cầm tay mình, lúc này đây, nàng không có rút chỉ không có đem chính mình tay rút ra, còn gợi lên khóe miệng...
Giới thiệu Gần đây Bảo Châu có chút phát hiện sau núi nhà cô luôn xuất hiện mấy người kì mày hồng hào, người cũng đầy đặn, lại còn mặc vàng đeo bạc, phú quý bức cùng, bọn họ lại đi theo dõi mớ rau dại do chính cô trồng...Bé rau dại này bán như thế nào?Truyện kể về thập niên 60, một bé gái dân bản xứ tên Bảo Châu gặp được kì ngộ, từ đó phất lên nhanh mời Chương mới nhất 2 Sao Chổi Danh sách chương Bình luận Có thể bạn sẽ thích 1 tháng trước Không Làm Thế Thân 8,661 4 Chương 72 1 tháng trước Marguerite Ngày Xuân 1,158 3 Chương 8 Bạn học Hứa 1 tháng trước Hứa Với Em Một Đời Bình An 1,175 3 Chương 7 Kết thúc 1 tháng trước Tạo Tác Thời Quang 2,073 4 Chương 23 Kinh Triệu Doãn 1 tháng trước Nhiều Năm Trôi Đi 1,489 3 Chương 14 “Bạn gái con là Hạ Kinh Niên.” 1 tháng trước Chăm Chỉ Học Tập, Ngày Ngày Yêu Đương 4,061 4 Chương 56 “Thư tình” 1 tháng trước Chân Tình Người Một Đời Không Quên 5,003 3 Chương 48 Giang Thiếu Hào Phóng 1 tháng trước Người Định Hình Tâm Lý 1,498 3 Chương 56 Kết thúc 1 tháng trước [Mau xuyên] Luận 1001 Cách Chết Của Nữ Phụ 2,869 3 Chương 76 1 tháng trước Chiết Yêu 1,959 3 Chương 63 Phiên ngoại Phượng Thành 1 tháng trước Bạc Vụ 4,366 5 Chương 104-105-106 1 tháng trước Cưa Vợ, Cưa Chồng 1,747 3 Chương 51
đỉnh núi nhà tôi thông niên đại