sự yên lặng Tin cậy Chúa ngay cả khi Ngài im lặng Chúa không yêu chúng ta bằng cách luôn ban cho cái mà chúng ta nghĩ là mình cần, hoặc bằng lời hứa mang đi những đau đớn và sự buồn khổ hiện có. Chúa yêu chúng ta bằng cách cho phép điều mà Ngài muốn, để cuối cùng chúng ta sẽ thỏa mãn ở trong Ngài và dâng sự vinh hiển cho Chúa thông qua điều đó.
Yêu cầu này được nhà hàng đưa ra khi khách đặt bàn cho bữa ăn có tên "Silent Dinner" (Bữa tối yên lặng). Trước khi khách đặt bàn, nhà hàng giải thích cặn kẽ các yêu cầu: Khách phải đặt món trước, liệt kê những loại gia vị mình dùng hay không dùng; cần hay không cần
Anh yêu sự yếu đuối trong con người cô, yêu trái tim son sắt và nhạy cảm của cô. Ngày ngày được nhìn thấy cô khiến anh cũng hạnh phúc rôi. Tình yêu của anh như bản nhạc không lời nhưng trầm ấm, nhẹ nhàng khiến lòng người bình yên khi nghe nó.Anh cùng cô dạo biển, ngắm
(Ảnh minh họa: Vi) Có những lần chia tay tưởng nhẹ nhàng, nhưng dư âm để lạ thì cứa sâu mãi khôn nguôi. Chúng ta, hai kẻ vô tình đi qua nhau, vô tình chạm mặt rồi yêu, rồi thương, đến cuối cùng lại vô tình buông bỏ tình yêu. Sự vô tình ấy, nghĩ đến thôi cũng đủ để nước mắt lăn dài, nỗi đau đọng thành ám ảnh.
Con thấy trên thế giới hàng triệu hàng triệu cặp như vậy mà. Có khi chồng lớn gấp 2 gấp 3 tuổi vợ, và ngược lại. Có người yêu thương người khác giới, có người yêu thương người đồng giới, có người yêu thương con đường tu hành giải thoát, có người yêu
Ý nghĩa của sự im lặng trong tình yêu. TTS Tháng Một 3, 2022. Tình yêu giống như một loại gia vị trong cuộc sống. Làm cho tâm hồn ta như trẻ lại, cuộc sống cũng vì vậy mà trở nên tươi đẹp hơn. Khi bên cạnh người mà ta yêu thương, dường như có khoảng thời gian quá là ít
c7Dzvo. Chắc do mình đọc khá nhiều truyện về ng tàn tật và bản chất mình ko hề có định kiến gì về ng tàn tật, nên mình thấy chuyện khá nhạt và phi thực tế. Nữ chính ko hề quan tâm đến nam chính chỉ qua chap cuối cô mới biết anh làm nghề gì, sự nghiệp ra sao? Hoá ra trước h cô chẳng bh hỏi anh về sự nghiệp, công việc, sở thích. Lúc nào cũng gồng lên đối trọi với cái khiếm khuyết của anh. Cho rằng cả xã hội kỳ thị anh, trong khi bản thân cô cũng quá coi trọng đến khiếm khuyết đó. Anh bỏ đi cũng hơi gượng ép, cô viết tiểu thuyết kiếm 3 chục vạn đi gặp anh? Quá phi thực tế cho 1 con nhóc chưa từng có tác phẩm nào ko? Việc gặp anh bên mỹ giải quyết đc gì? Đc 2 ng nói ra yêu nhau? Dự định tương lai? Cô yêu anh, nhưng anh bảo cô học ngôn ngữ bằng tay phức tạp lắm là cô bỏ luôn khỏi học. Cả bộ truyện chỉ là nữ chính xoáy xâu vào tàn tật của anh để nổi bật nỗi đau đớn của mình, trong khi yêu anh thì cái khiếm khuyết đó sẽ là đông lực cho nc đến gần anh hơn chứ ko phải than trời hay chấp nhận xa anh. Mình quá thất vọng về nữ chính, cách xử lý của tác giả. Nhưng cảm ơn bạn editor đã edit để mình đọc thêm 1 tác phẩm về ng tàn tật. Còn ý kiến của mình chỉ là về tác giả viết quá tệ đi…
Pinky rules!!! 1. Không comment bằng ngôn ngữ xì tin, comment văn minh 2. Mình CHUYỂN NGỮ, không phải DỊCH 3. Bài viết không dùng vào mục đích thương mại. 4. Không copy. 5. Không thúc giục tiến độ của truyện. 6. Tất cả thắc mắc có thể gửi vào hòm thư ngoctram10 Cảm ơn Sâu Pink Lady
Theo cảm nhận của mình thì truyện Yêu trong yên lặng mang dáng dấp của một truyện ngắn tuy độ dài của nó không ngắn chút nào. Với 10 chương tiêu chuẩn cho thể loại ngôn tình thông thường, Yêu trong yên lặng thực sự thành công về diễn đạt và nội dung. Đây là một câu chuyện hàm súc, nội tâm và sâu lắng. Qua lời bộc bạch của nữ chính Hiểu Toàn, ta có thể cảm nhận được sự suy tư non nớt của cô trong tình yêu, sự chân thành, mãnh liệt và cả bản lĩnh kiên cường xông về phía trước dù vẫn biết tương lai mù mịt. Câu chuyện diễn biến nhẹ nhàng và ôn hòa. Không tạo những nút thắt gây cấn đến cực điểm nhưng xuyên suốt chiều dài câu chuyện, chưa lúc nào khiến người đọc ngừng cảm động, ngừng suy tư. Lấy đề tài là một cô gái trẻ bình thường đem lòng yêu một người khuyết tật không thể nghe và nói. Câu chuyện không quá bi lụy, khắc khoải, cũng không đề cập sâu sắc tới sự tự ti của chàng trai. Hậu Đã xây dựng hình tượng của anh với tâm hồn lạc quan, cảm thông và luôn dạt dào tình yêu thương. Anh ấy cho rằng mình không bất hạnh vì 2 lý do Thứ nhất, anh chưa từng “mất” thứ gì, bởi lẽ từ lúc sinh ra anh đã không có. Thế giới trước giờ vẫn chiềm trong im lặng, anh không biết âm thanh là gì nên chưa từng thấy tiếc nuối. Đơn giản là chấp nhận và tìm cách dung hòa để có thể sống như người bình thường. Thứ hai, mặc dù anh khiếm khuyết như vậy nhưng anh có một gia đình đầy đủ ba mẹ. Hai người luôn yêu thương và giúp đỡ anh. Không như những đứa trẻ trong cô nhi viện vì khuyết tật bẩm sinh mà bị người nhà bỏ rơi. Dựa vào hai chiếc phao vững chắc đó, anh đã can đảm bơi ra đại dương. Tâm hồn của anh, ngôn ngữ của anh dường như thể hiện qua những bức vẽ. Hiểu Toàn cũng vì những bức tranh nhẹ nhàng mà trong sáng, thanh tĩnh ấy nên đem lòng yêu anh. Sự giao thoa của hai tâm hồn không từ ngôn ngữ mà từ một sợi dây linh cảm kì lạ nào đó. Anh được tác giả thể hiện qua nhiều bộ mặt và tính nết nhưng cái nào cũng đáng yêu, khiến bạn đọc phải bật cười. Tình yêu của họ trong lành như con suối, nhẹ nhàng như làn gió lay động và sáng sủa như ánh mặt trời. Cũng vấp phải những rào cản của cha mẹ Hiểu Toàn, cũng bị bàn bè khuyên ngăn nhưng cô ấy thừa nhận tình yêu này và muốn sống hết đời với nó. Cô ấy luôn có nổi niềm bâng khuâng, anh là người ngoài hành tinh dám bước vào thế giới của cô và mọi người hay cô và những người khác đang bước vào thế giới của anh? Điều này cho thấy Hiểu Toàn xem trọng cái yên tĩnh trong thế giới anh sống, cô muốn biết cảm nhận của anh, muốn đồng cảm với anh đến nổi tự lấy bông gòn lấp đi lỗ tai, sống thử với sự im lặng tuyệt đối. Khi tháo ra, Hiểu Toàn bỗng rơi nước mắt hiểu rằng thì ra không âm thanh là cảm giác cô đơn như thế! Còn đối với nam chính, khi được hỏi cảm giác bị người ta tò mò dòm ngó, chỉ trỏ, anh chỉ thản nhiên cho rằng đây là phản ứng bình thường của con người. Thay vì tự ti, oánh trách về sự phân biệt đối xử, anh lại quay sang cảm thông cho tính tò mò của người khác. Hiểu Toàn hỏi “Không âm thanh là cảm giác thế nào?” Anh đáp rằng “Thế có âm thanh là cảm giác ra sao?” Cả hai đều không thể trả lời vì họ căn bản không cùng một thế giới, không cách nào khiến đối phương hiểu. Nhưng rồi, vào ngày anh ra đi, anh đã viết lại mẩu giấy rằng “Em từng hỏi anh, không nghe được âm thanh có cảm giác gì, lúc ấy anh không có cảm giác gì. Còn ngay lúc này, anh có thể nói cho em, là cảm giác tan nát cõi lòng. Lúc này anh mới biết, việc khó khăn nhất cuộc đời anh là không nghe được tiếng khóc của em.” Câu chuyện nhẹ nhàng mà lấy đi nước mắt của người đọc. Lời kể của cô gái rất chân thực và sâu lắng, xen lẫn có những triết lý cô tự rút ra, những bân khuân đầy trắc ẩn khiến người đọc cũng bùi ngùi nghĩ ngợi. Tác giả thậm chí chưa từng cho anh ấy một cái tên nhưng rõ ràng nhân vật này đã khắc sâu vào trái tim người đọc, dù không tên cũng không bao giờ nhầm lẫn. Tóm lại đây là câu chuyện hay, cảm đọc, hàm súc. Tuy không nói rõ kết thúc họ thế nào nhưng qua cách kể cho thấy chắc chắn hai người rồi sẽ hạnh phúc, cho dù con đường có lắm chong gai. Diễn đạt, hành văn tinh tế, có chiều sâu. Tóm lại là một câu chuyện đáng đọc! Ebook trong ebook list đó bà con = Nghe truyện khỏi đọc mỏi mắt, từ từ hưởng thụ nhé ^^ Bài liên quan REVIEW TỔNG HỢP
Yêu Trong Yên Lặng như một câu chuyện tình yêu do chính Hiểu Toàn kể lại, đôi khi khiến người ta phải bật cười vì cá tinh dễ thương của hai nhân vật chính, đôi khi lại khiến người ta mỉm cười hạnh phúc thay cho tình yêu ngọt ngào của bọn họ, rội lại khiến người ta thở dài, rơi nước mắt vì những ngang trái của số phận. Giọng văn có khi hài hước, có khi bình thản, có khi trầm lắng sâu sắc. Diễn biến câu chuyện logic, nhẹ nhàng, không tiểu tam tiểu tứ, không hiểu lầm thù hận, chỉ có một tình yêu sâu đậm. Khi đọc, có những khi người ta cũng quên mất anh là một người không thể nghe không thể nói, ngỡ rằng anh chỉ là một chàng trai như bao chàng trai khác, một chuyện tình như bao chuyện tình khác. Để đến cuối truyện, người ta mới ngỡ ngần nhận ra, anh không hề có tên.
Tôi là một đứa ngang tàng không giống con gái. Từ nhỏ đã thích lăn lê bùn đất, không thích chơi búp bê, không thích mặc váy mà thích mặc quần jean, chơi bóng rổ. Tuy tôi có một gương mặt rất bình thường nhưng sâu trong nội tâm lại là một cô gái yểu điệu tới chính mình cũng không ngờ. Với kiểu người như tôi, yêu đương dường như là một chuyện của một quốc gia khác, chưa từng nghĩ rằng nó sẽ xảy ra với chính mình. Trên đường, ô tô như nước chảy, giống như một dải ngân hà, không những lóe sáng, mà còn tách biệt ra khỏi xã hội loài người. Tôi đứng ở trạm xe buýt, giống như mọi người, lẳng lặng chờ đợi vận mệnh của mình. Khi xe buýt chậm rãi tới gần, dừng lại, tôi lên xe, lau ghế, ngồi xuống. Số phận là bộ bài đã được xào sẵn, bất kể chúng ta có bằng lòng hay không, nó vẫn sẽ trút xuống một quân rồi lại một quân. Bạn đã biết phương hướng nó trút xuống nhưng vĩnh viễn cũng không kịp ngăn cản, thậm chí ngay cả quân bài là gì cũng không nhìn rõ, chỉ còn là một đống lộn xộn. Ngoài cửa sổ, mưa nhỏ bắt đầu rơi xuống, hạt mưa đập vào cửa kính ngăn cản đôi mắt và đôi tai, giống như rơi vào lòng người, tạo thành một vòng xoáy phức tạp. Tôi nhìn quang cảnh thành thị ngoài cửa kính, giao thông hỗn loạn. Thế giới, hình như trước giờ đều như vậy, đơn điệu, chán nản, nhưng cũng uể oải đủ làm người ta yên tâm. Thế nhưng, thì ra… Càng là chuyện khó tin càng dễ dàng xảy ra. Có thể là ngay lúc này, ngay nơi này, ngay giây phút này… Vì vậy, từ lần bắt xe buýt công cộng về nhà ấy, đã bắt đầu…
Đô thịNgôn Tình Nguồn Chuyển ngữ Sâu 35,289 Hoàn Thành 014108 13/01/2017 Đánh giá từ 25 lượt Một tựa truyện đô thị hay được viết bởi Hậu Đã có tên Yêu Trong Yên Lặng, câu chuyện viết về anh là một người không thể nghe, không thể là một bé trai lớn xác rất dịu dàng biết quan tâm đến người khác nhưng lại rất tự vây chính mình trong thế giới màu sắc và tranh sơn nhìn thấy anh, em không sợ nhưng cũng biết rằng điều này là không em đã lỡ yêu như một câu truyện hay thuộc cổ tích, một câu chuyện ngôn tình cổ tích đầy đau cuộc một người thế nào mới có thể xứng đôi yêu nhau, có thật sự một người trời sinh thiếu hụt và một người khỏe mạnh sẽ không có cách nào hiểu nhau?Em không trả lời được câu hỏi này, em chỉ nỗ lực để yêu anh, dùng tất cả hơi thở của em để yêu một con bướm nhỏ vượt qua hàng vạn km Thái Bình Dương, đây là một việc làm có khuynh hướng tự sát, vừa đau thương lại vừa tuyệt mỹ…Nhưng, em làm được…Giống như trong mơ, em lại được anh ôm vào án là gì đều không quan trọng…Em từng hỏi anh, không nghe được âm thanh có cảm giác gì, lúc ấy anh không có cảm giác ngay lúc này, anh có thể nói cho em, là cảm giác tan nát cõi này anh mới biết, việc khó khăn nhất cuộc đời anh là không nghe được tiếng khóc của không thể đem đến hạnh phúc cho em, xin em hãy đi tìm ở nơi một người hãy nhớ rằng, nhất định phải tìm một người đàn ông tốt, như vây anh mới có thể yên tâm.
yêu trong yên lặng