Đăng bởi: CB19926104 17854 - 270 - 5 Linh dị thần quái, điềm văn, sảng văn, huyền học, thoải mái Tích phân: 1,156,935,680 Nguồn: Tấn Giang . ๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử [Dịch] Đấu Phá Hậu Truyện, Chương 331, đấu giá hội. Hiện menu. hỏa vân Giáp, này Giáp chính là do Phong Hoa Thành lớn lao sư tự mình luyện chế, trải qua giám định, dĩ đạt Hoang Cấp đê giai phòng ngự chiến giáp, nếu là có thể thiếp thân mặc vào, kia tất nhiên có thể EUhV. Truyện Lão Gia Có Hỉ Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Lão Gia Có Hỉ một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Lão Gia Có Hỉ 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Lão Gia Có Hỉ Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Thể loại Ngôn Tình, Hài Hước, Cổ Đại Tags list truyện sắc np 1 nữ nhiều nam cổ đại, truyện sắc cổ đại np Tình yêu đến rất tự nhiên, khiến chẳng ai có thể phòng bị. Lớp vỏ bọc bên ngoài chỉ là ngụy trang khiến nó trở nên hoàn hảo. Kỳ thực, ai cũng đều khao khát tình yêu, khao khát hạnh phúc. Người đến rồi người đi, dòng thời gian chưa có giây phút nào ngừng lại, mang theo nỗi niềm tương tư của một ai đó. Nhịp tim rõ ràng trước giờ luôn nhẹ nhàng, nhưng khi nhìn thấy thân ảnh đứng dưới ánh trăng kia, vô thức loạn nhịp khiến chẳng ai ngờ đến. Mái tóc của ai bay phất phơ theo chiều gió? Nụ cười của ai như ánh trăng sáng ngời? Ánh mắt của ai nhẹ nhàng mà chan chứa yêu thương? Kiếp này, gặp nhau là do số mệnh. Có thể đến được bên nhau là do duyên trời. Mơ ước được hạnh phúc, khát khao kiếm tìm tình yêu, trái tim cho dù có sắt đá đến mấy cũng phải tan chảy. Ở đâu đó trong tim chan chứa sự ngọt ngào cùng ghen tuông. Ở đâu đó trong đáy mắt như ẩn như hiện nụ cười. Nàng xinh đẹp tựa thiên tiên, khiến trái tim nam nhân không thể tự chủ được mà nhớ nhung. Bất kể là ai, bất kể nơi đâu, ai ai cũng khao khát có thể nhận được một cái ánh nhìn của nàng. Hoa nhường nguyệt thẹn, gò má ai phiếm hồng khiến ai nấy đều lưu luyến không buông? Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Tổng hợp Chương Truyện Lão Gia Có Hỉ “update 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Thông tin truyệnLão Gia Có HỉTác giảNguồn giá từ 105 lượtThể loại ngôn tình cổ trang, hài, NP, HE, 83 chươngNguồn Thanh MaiEditor khanhdoanTruyện không có văn án. Nhưng đây là phần đầu nói về cha mẹ của nàng Đậu Đậu trong bộ Quả Nhân Có Bệnh. Truyện hơi hờ hờ nên bạn nào nhắm mình còn ít tuổi quá thì đừng đọc nhé! Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Ngôn Tình Nguồn Sưu tầm 71,254 Hoàn Thành 170000 08/08/2013 Đánh giá từ 15 lượt Bạn đang đọc truyện Lão Gia Có Hỉ của tác giả Tùy Vũ Nhi An trên website đọc truyện chỗ Trần quốc bọn ta, có tiền là chủ. Nam nhân có tiền – tam thê tứ thiếp; nữ nhân có tiền – tam phu tứ hầu, chính là ý nghĩa đích thực của câu “nam nữ bình đẳng”. Nhưng bị người ta gọi là Lão gia, chuyện này đối với ta mà nói thì chả có gì là vui sướng, nhớ năm đó kiểu gì ta cũng là một cành hoa tỏa hương thơm ngát suốt mười tám dặm đường, gọi…gọi, làm ta đây một thiếu nữ xinh tươi như vậy mà bị gọi riết cũng thành ngốc nghếch… Khi thốt ra những lời than thở này chính là lúc ta đang ngồi ở hậu viện ăn vụng gà nướng, bỗng nghe Liên nhi ầm ầm ĩ ĩ chạy tới, miệng lớn tiếng kêu gào “Lão gia, không hay rồi, Lão gia, không hay rồi!” Đào Nhị trời tối rồi mà còn chưa trở về, ta nhìn xung quanh một hồi, bụng đói nhịn không nổi, động đũa Ngũ kỳ quái liếc ta một cái. “Nàng là quỷ chết đói đầu thai hả? Sao sức ăn mạnh như vậy chứ?”Liên nhi che miệng cười. “Lão gia là sắc quỷ đầu thai thành.”Ta nghe hết đó nha! Ta nghe hết đó nha!Ta u oán trừng mắt Liên nhi. “Có khác gì chứ, dù sao cũng ăn không đủ no…”Thế là có mấy người bị sặc nước trà ngay tại chỗ, người có da mặt mỏng như sư phó và Kiều Tứ thì cúi đầu, Đường Tam thì nháy mắt quyến rũ ta, Yến Ngũ ngồi bên cạnh ta, trực tiếp thổi hơi bên tai ta. “U oán như vậy, hay là trách bọn ta không tận lực?”Ta rùng mình một cái, ta chỉ là u oán đối với sư phó mà thôi, các người đừng có hiểu lầm…Nhưng ta không có gan nói như vậy, chỉ có thể ngậm miệng lại…ăn nhớ Đào Nhị ca ca của ta biết bao nhiêu a, có hắn ở đây, bọn người này làm sao dám tạo phản như vầy? Ngay cả Yến Ngũ đối với hắn cũng thật dễ bảo, thực không hổ là Minh chủ võ lâm xong cơm chiều, ta mang theo Liên nhi đi dạo phố, à không, là Liên nhi mang theo ta di dạo chúng ta, trên danh nghĩa ta là lão gia, nhưng sự thật thì Đào Nhị mới là lớn nhất, bởi vì hắn giỏi võ nhất, lấy bạo chế bạo, lại kiếm tiền nuôi gia đình, đó là câu người ta hay nói – có sữa mới chính là mẫu thân… Đứng thứ nhì là sư phó, bởi vì trong đám con nhà võ này, chỉ có mỗi mình hắn là có học vấn, hắn giỏi văn nhất. Tam Tứ Ngũ nói chung cả ba người đều xếp hàng thứ ba, bởi vì không ai phục ai. Kế tiếp chính là Liên nhi, tuy rằng nàng không phải quản gia, nhưng mà nàng cai quản ta. Lão gia ta thật muốn khóc quá, hu..hu..hu sau đó là Hồng ưng, nó là con chim Đào Nhị cưng nhất, mỗi ngày được cho ăn còn ngon hơn ta… Sau đó là X, XX, XXX…Cuối cùng, đi đến hướng Đông, thấy hai con sư tử đá trước cửa Lý phủ chưa, nó đó, sau nó mới đến xếp hạng của ta, sau nữa là nay là tết Nguyên Tiêu, ở đầu con phố phía Đông có một gốc cây cổ thụ trăm năm, những người trẻ tuổi thường quăng một dải lụa hồng lên cây, nghe nói là nếu viết tâm nguyện của mình trên dải lụa đó, ném được lên cành cây, nguyện vọng sẽ được thực nhi dường như rất có hứng thú, quay đầu nói với ta “Lão gia, ngươi có muốn đến thử hay không?”Ta liếc nàng một cái, thản nhiên nói “Túi tiền trong tay ngươi, ngươi muốn thử thì thử đi.”Bởi vì Đào Nhị nói, nữ nhân có tiền sẽ lập tức trở nên đồi bại, cho nên ở trong nhà ta là kẻ bần cùng đến là ta muốn khóc khái Liên nhi thấy sắc mặt ta không vui, nên mới đến gần an ủi, nói “Lão gia đừng thương tâm, tới đó ném dải lụa đỏ chơi đi, vui lắm!”Dưới gốc cây có người đang bán lụa đỏ, một sợi hai mươi quan tiền, quả thực là đồ ăn cướp mà, nhiêu đó đủ cho ta mua một con gà nướng rồi!Đào Nhị nói, thế giới của Lý Oánh Ngọc là dùng gà nướng mà xây thành, bình thường ta hay lấy gà nướng ra làm đơn vị đo lường. Quả thực là một lời trúng hừ một tiếng, nói “Có mua hết lụa đỏ cũng không đủ Lão gia ta viết lên tâm nguyện nữa!”Liên nhi cũng bắt chước học theo giọng điệu của ta, hừ một tiếng, hai bàn tay khoanh lại trước ngực. “Lão gia ngươi cũng quá tham lam thì phải!”Ta bẻ bẻ ngón tay thấp giọng lầm rầm kể lể “Đầu tiên ta ước mỗi ngày đều có gà nướng để ăn, thứ hai là ước gì sư phó chủ động hiến thân, thứ ba là cầu cho Tiểu Tam, Tiểu Tứ không cãi nhau nữa, thứ tư là xin cho Yến Ngũ đừng bắt ta uống thuốc, thứ năm là mong Đào Nhị cho ta tiền tiêu vặt, thứ sáu là nguyện Liên nhi đối với ta ôn nhu một chút…”Liên nhi mây đen đầy đầu cắt ngang lời ta. “Lão gia, ngươi đừng có quá đáng nha!”Ta ngồi dưới tàng cây vẽ vòng tròn. “Ta biết mà, các người không thương ta…”Liên nhi đưa cho ta một dải lụa đỏ. “Chỉ cho ngươi ước một điều thôi!”Đây không phải là làm khó làm dễ người ta hay sao, thà nàng trực tiếp cho ta hai mươi quan tiền, thế là ta lập tức đã có thể thực hiện được điều ước thứ nhất buồn bực, ta phiền não, ta xoắn tóc… thói quen thường xuyên xuất hiện trong truyện… Cuối cùng ta viết xuống một tâm nguyện “Cầu cho ta được vạn sự như ý, muốn gì được nấy, tùy ý muốn làm gì thì làm, tự do tự tại…”Viết đến khi mảnh lụa đỏ tràn ngập chữ, lúc này ta mới vừa lòng thu tay lại, ngẩng đầu nhìn chung quanh, nhưng không thấy Liên nhi…Ta ngồi quá thấp, nàng nhìn không thấy ta sao?Cũng phải, đông người như vậy, dễ dàng chạy trốn thôi. Ta cười hắc hắc…Đang nghĩ, mông đít đã bị ai đó không cẩn thận đá trúng một cước, ta theo một tư thế vô cùng không hoa lệ, ngã nhào về phía trước.“Ôi…” Ta nhăn mày kêu khóc, nếu để cho mấy cục cưng nhà ta biết có người dám giẫm lên mông đít của ta, tên này chắc chắn cả đời cũng không ngồi được lên ghế. Nhà chúng ta có một quy củ bất thành văn lão gia – ta đánh được, ngươi đánh không huống này thường thường mà nói, sẽ có một vị công tử tao nhã từ trên trời rơi xuống, duỗi bàn tay thon dài trắng noãn ra, thâm tình khẩn thiết hỏi “Nàng không sao chứ?!”Sau đó ta sẽ si mê ngây ngốc, vô cùng thẹn thùng cầm tay hắn đứng lên, nhào vào trong lòng hắn…Mà sự thật là ta sớm đã trải qua tuổi thanh xuân như vậy, còn bây giờ ta bụng đầy oán hận, như một oán phụ bất mãn nguyền rủa thần phật đầy trời, xoa xoa mông đít đứng lên, lại rơi vào dòng người, bị xô xô đẩy đẩy không biết đi về phương lúc ta dừng bước lại, rốt cuộc phát hiện chỗ mình đang hoa Tam Liên bên bờ sông, chọn hoa khôi nha!Có náo nhiệt để xem!Ta ném xuống mảnh lụa đỏ đã bị người ta giẫm đến nát nhừ đen như than – đây cũng coi như điềm báo trước là tâm nguyện của ta hoàn toàn không có khả năng được thực hiện – bước một bước dài hòa nhập vào đám đông xung hoa Tam Liên, chỉ nghe danh mà chưa hề được đích thân tới xem thử a!Đây là nơi nổi danh nhất Lạc thành để tiêu tiền, không chỉ phục vụ cho nam nhân, mà còn làm ăn buôn bán vì nữ nhân nữa, nghe nói bên trong chỉ các cô nương bưng trà rót nước không thôi cũng đã có thể làm hoa khôi của những thanh lâu bình thường chính là điểm tốt nhất của Trần quốc chúng ta, dân tình cởi mở, nam nữ bình đẳng. Nam nhân cũng như nữ nhân, nếu có tiền có thế lực là có thể tam thê tứ thiếp, tam phu tứ hầu, có Bách Hoa lâu, cũng có Bách Thảo lâu, chỉ cần có tiền, mặc kệ ngươi là nam hay nữ, là người hay là súc sinh… Dù sao đó cũng là ý như tuy rằng có năm vị thị lang, nhưng ta không có tiền, đây là sự thật. Cho nên người có tiền có thể ngồi ở chỗ thượng hạng mà đấu giá, còn ta dân nghèo cũng chỉ có thể chen ở xa xa nơi bờ sông mà xem náo đỡ lấy cái nón che tóc bị lệch vì chen chúc quá mạnh, lúc này vẫn là cải trang thành nam tử ra ngoài đi lại tương đối thuận lợi hơn, tuy rằng nói nam nữ bình đẳng, nhưng nữ nhân vẫn phải thận trọng một chút. Bình thường các nàng cũng sẽ không chen chúc với nam nhân như vậy, huống chi hôm nay là chọn hoa khôi, nữ nhân ít ai thích tham gia loại náo nhiệt này, thứ nhất là sợ đả kích chính bản thân mình, thứ hai là sợ bị người ta hiểu lầm là mình có sở thích đặc bao lâu trên ba con thuyền kia truyền đến đủ thứ âm thanh vang vọng, lửa khói nghi ngút tận trời thắp sáng hơn nửa mặt sông, ta bịt lấy lỗ tai, ngửa đầu cười ngây ngô, lúc này ngoại trừ cười ngây ngô ra ta cũng không biết phải làm ánh lửa, ta rõ ràng nhìn thấy vị Đào Nhị công tử của nhà chúng ta – người mà nghe nói là đã về Bạch Hồng sơn trang lo công này Đào Nhị công tử toàn thân một bộ y phục bằng gấm màu xanh nhạt, tay cầm cây quạt bằng gỗ mun dát vàng, mày dài tận tóc mai, khí vũ hiên ngang, làn gió nhẹ trên sông thổi lên khiến những sợi tóc bên tai hắn phất phơ, thật là trêu chọc người ta nương đối diện với hắn, cặp mắt trợn ngược như muốn lồi ra Nhị hắn vậy mà còn dám cười với người ta nữa…Trong lòng Lão gia ta chua lè, còn chua hơn là ăn phải hạnh non nữa, hận không thể hai chân giẫm trên mặt hắn, in lại câu “Hàng riêng của Lý lão gia!”Không được, ngực lão gia ta lại muốn đau nữa rồi, ta ôm ngực chen trở về, tuyển hoa khôi cái gì chứ, ta không thèm xem vừa mới rời khỏi đám đông ta liền hối nó, dựa vào cái gì ngươi được chơi kỹ nữ, còn ta thì không được ngắm! Thường ngày đi chơi thuyền hoa Tam Liên không mang theo ta thì thôi đi, còn dám giấu ta!Có tiền giỏi lắm sao!Ta quyết định!Ta muốn đi ăn gà bá vương. ý nói là ăn gà chùa! Độc giả, thỉnh tự trọng! Đừng copy đăng tải lung tung khi chưa hỏi ý kiến chủ nhà! Lão Gia Có Hỉ – Bò trên đầu tường đợi hồng hạnh… by khanhdoan Nhìn Yến Ngũ lòng tràn đầy tâm sự bỏ đi, ta cũng thế, ngồi trên bậc thang ở Kiều viên nâng má nhìn trời, đau lòng xót gia ta nhất định đã quên mất một chuyện gì ghê gớm lắm đây. Mất trí nhớ, chuyện cẩu huyết như vậy theo lý mà nói không nên phát sinh trên người ta, trước đây, sau khi bị trọng thương tỉnh lại, ta mơ hồ có cảm giác là lạ, giống như đầu óc bị người ta đánh mạnh, choáng váng mơ màng không nhớ gì. Lúc đó Yến Ngũ nói, dù sao cái đầu của ta cũng chỉ dùng để trang trí, không cần trị liệu gấp, ta thấy hắn nói cũng có lý, nên không nghĩ nhiều. Dù sao quên đi mấy thứ đó đối với cuộc sống hiện tại của ta cũng chẳng có gì khác biệt, hôm nay vui là được rồi, cần gì phải để ý lo lắng chuyện đã bây giờ xem ra dường như không phải tiên, có người đã từng khi dễ qua Kiều Tứ của ta, người này là ai đây? Dù sao hiện giờ nhất định hắn cũng không ở bên cạnh ta. Con người ta không có tật xấu gì nhiều, chỉ là có chút bao che khuyết điểm, khi dễ ta thì được, khi dễ người của ta hay sủng vật nhà ta, cho dù hắn có hóa thành tro ta cũng sẽ nhớ kỹ đến ba đời ba kiếp! Cho nên bộ mặt đáng ghét mờ mờ ảo ảo trong mộng mà bị đầu óc ta tự động lọc bỏ, chắc hẳn cũng chỉ là một vai phụ tà ác nào đó không thể tránh khỏi trong mỗi cuộc đời của một con người, người đi đường Giáp, một viên pháo tiểu nào đó, mà có lẽ hiện giờ hắn cũng đã bị nổ banh xác hai, đây mới là quan trọng nhất, chính là… rốt cuộc Yến Ngũ đã từng ngủ với lão gia ta hay chưa?! Yến Ngũ này nhất định không phải là một vai phụ nhỏ bình thường, hắn có thể là một trong những vai nam chính quan trọng trong cuộc đời của ta, đắc tội với hắn hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Cuộc đời của ta hay có khả năng chuyển từ hài kịch ra bi kịch, thậm chí có thể diễn thành một vở tuồng gọi là “Lão gia có hỉ”, vì thiếu vai nữ chính mà kéo màn chào cảm tạ, kết thúc sớm… Là một người có trách nhiệm, có đạo đức, có sở thích ăn gà nướng, lão gia ta rất cần biết rõ đây có phải là sự thật hay không. Nếu như ta đã từng phát sinh quan hệ quá sâu với hắn, ta tuyệt đối sẽ chịu trách nhiệm với hắn tới cùng, từ nay về sau thương yêu chìu chuộng. Nếu như không… thì mau chút làm cho phát sinh đi… Lão gia ta vẫn có chút luyến tiếc hắn, nếu như hắn cũng luyến tiếc ta…“Lão gia.” Kiều Tứ lại một lần nữa không một tiếng động nào xuất hiện sau lưng ta.“Tứ nhi a…” Ta ngoắc ngoắc ngón tay gọi hắn, Kiều Tứ phối hợp đến ngồi bên cạnh ta. Đôi chân dài của hắn thòng xuống bậc thềm cạnh đôi chân lùn của ta, ta nhìn mà bực thay cho hắn. “Tứ nhi, lão gia ta hỏi chàng một chuyện này.” Ta kéo vai hắn lại, đầu kề sát đến trước mặt hắn, hầu như lời nói vừa ra khỏi miệng, vai hắn liền lập tức cứng đờ, đôi mắt trong trẻo hắc bạch phân minh cảnh giác nhìn chằm chằm ta như lâm đại địch.“Hỏi cái gì?”Ta bị hắn nhìn mà chột dạ, ho khan hai tiếng. “Khục khục… Tứ nhi, thả lỏng chút đi.” Ta vỗ vỗ vai hắn an ủi, vuốt vuốt sau lưng cho hắn thuận khí. Xem điệu bộ của hắn cứ như là ta sắp sửa cưỡng bức hắn vậy, thật ra ta mới là người thuần khiết hơn trong chuyện đó a! Tuy lần đầu tiên giữa ta và hắn, ta là người chỉ đạo cho xong việc, nhưng rõ ràng hắn mới là người chủ động trước…Thật ngại quá, hiểu lầm, lạc đề, trở lại vấn đề chính. “Lão gia ta nè, có một chuyện rất rất nhỏ thôi, không liên quan gì đến vấn đề nguyên tắc cả, muốn hỏi chàng một chút, ta nghĩ chàng yêu thương ta sâu đậm thắm thiết như vậy, nhất định là không nhẫn tâm cự tuyệt ta, chàng sẽ nói cho ta biết, có phải không!” Hai mắt ta tỏa sáng ngời ngời chăm chú nhìn kia khi hắn còn chưa thâm nhập sâu, tìm hiểu rõ nghĩa đen, có lẽ sẽ bị ánh mắt “chân thành” của ta lừa, cho rằng ta là một thiếu nữ “thiện lương, khả ái, tốt đẹp, trong sáng” như hắn đã gặp thuở ban đầu. Tuy rằng những từ này không phải do chính miệng hắn nói ra, nhưng dựa vào sự hiểu biết của ta đối với hắn, nhất định là hắn nghĩ về ta như vậy, nhất định! , đáng tiếc trải qua những ngày sống chung, hắn cũng hiểu rõ sơ sơ con người của ta, cho nên hắn kiên định bất khuất không chịu gật đầu.“Nàng hỏi trước đi.”Hỏi thì hỏi…Chuyện này làm sao mở miệng đây?Hỏi trực tiếp hắn, có phải ta và Yến Ngũ vẫn còn trong sạch không? Có tổn thương người quá hay không?Tứ nhi nhà bọn ta a, cũng giống y như sư phó, là một người quá kín đáo, cho dù có bị nội thương cũng ngấm ngầm chịu đựng không để ai biết, mãi đến khi ngũ tạng lục phủ đều bị chấn động vỡ nát, hắn cũng sẽ vừa ho ra máu vừa cười, làm bộ như không cẩn thận cắn phải đầu lưỡi. Đâu có giống như Đào Nhị, Đường Tam hai người, ai đánh vào má trái của bọn hắn, bọn hắn nhất định sẽ đào mộ tổ tiên của người đó nên khi ở bên Tứ nhi, ta phải cẩn thận vô cùng, chỉ sợ mình vô tâm vô phế tổn thương hắn. Sáng nay thấy cặp gối gối đầu, khó tránh có chút chua xót, năm người này, ai ta cũng không thể một lòng một dạ với họ. Tuy có người mắng ta là giả vờ đau xót, “nước mắt cá sấu”, nhưng nói cho cùng vẫn rơi khổ lắm, xót xa lắm, nhưng nếu tự an ủi mà nói, nguyên nhân không phải là ta không tốt, mà là ta không đủ xấu…“Quên đi, ta vẫn không hỏi thì tốt hơn.” Vỗ vỗ vai hắn, ta buồn bã thở dài, thu tay về tiếp tục nâng má đờ này ta sa sút ý chí, chán nản tinh thần không hỏi, ngược lại bên kia hắn lại truy vấn. “Nàng muốn hỏi cái gì?”Được lắm, giờ thì đổi thành hắn hỏi ta muốn hỏi cái u oán liếc mắt nhìn hắn. “Ta, không, nói, với, chàng…”Kiều Tứ đờ đẫn ra một chút, ánh mắt nhìn ta nhất thời có chút cổ quái, vầng trán nhăn lại, có lẽ hiện giờ hắn còn khó nghĩ hơn cả đứng dậy, phủi mông, cảm thấy người trong nhà nhiều, nhưng một người để tâm sự cũng không có, nhất thời có chút chán nản. “Tứ nhi, lão gia ta đi dạo một chút, chàng cứ ở trong vườn tập trung luyện chữ cho tốt đi.”Vừa bước được một bước, Kiều Tứ lập tức đi theo. “Nàng muốn đi đâu?”“Chỉ tùy tiện đi tới đi lui thôi, cũng không biết chính xác là đi đâu. Ngủ lâu như vậy, cũng nên giãn gân giãn cốt một chút, có phải hay không?” Ta nhướng mắt nhìn hắn.“Ta đi với nàng.” Hắn kiên quyết cười hì hì ôm cánh tay của hắn. “Vậy bài tập mà sư phó bảo chàng làm thì xử lý thế nào?”Trán hắn lại nhăn lại, trải qua một hồi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, hắn nói “Ta đi với nàng.”Nhất thời, trong lòng ta ấm áp như có ánh nắng chiếu vào! Đột nhiên nhảy đổng lên ôm lấy cổ Kiều Tứ hôn lên gò má hắn một cái thật mạnh, chưa đã ghiền, rơi xuống đất lại bật lên, hôn một cái nữa!Mới đầu Kiều Tứ còn ngẩn ra, sau lập tức phản ứng kịp thời đỡ lấy eo ta làm ta chếch người đi một chút, mục tiêu liền từ gò má lệch đi, chuyển thành trên môi. Khuôn mặt trắng nõn phơi nắng không đen của Kiều Tứ công tử nhà ta trở nên đỏ đều, làn môi mấp máy, đôi mắt nhanh chóng quét nhìn xung quanh, sau đó mới quay lại bình tĩnh nhìn tâm đi, Phúc bá quét rác nhìn riết đã quen rồi, sẽ không cười trộm sau lưng chàng cười trộm chỉ có ta, trán ta kề tại lồng ngực của hắn ra sức chui tới chui lui, thấy người khác nghĩ ta làm chuyện không đàng hoàng, cảm giác thật là vô cùng tuyệt diệu a! Ta cười hì hì nói “Tứ nhi, ta biết chàng quan tâm ta, nhưng ta chỉ đi dạo vòng vòng trong Lý phủ thôi, chàng có gì mà không yên tâm chứ?”“Vậy…” Kiều Tứ vẫn còn chút do dự, ta lại tăng chút sức, tiếp tục trêu chọc hắn, ánh mắt hắn lóe lên, rốt cuộc trước sự miệt mài công kích của ta, hắn đành tước vũ khí đầu hàng, bắt lấy đôi tay đang làm chuyện xằng bậy của ta. “Nàng không ra khỏi phủ chứ?”Ta gật gật đầu. “Hiện giờ ta trèo tường cũng chẳng có sức, ngoài cửa thì có người canh, sao có thể dễ dàng ra khỏi phủ được, chàng nói có phải không?”Ta đánh ra con bài khổ nhục kế này, kết hợp với cặp mắt luôn luôn ra vẻ không chút đếm xỉa gì cùng vẻ mặt ẩn chứa một chút phiền muộn của mình, lập tức hắn chết trong nháy mắt, nhẹ nhàng ôm ta một lát. “Về sớm một chút.”Tim của lão gia ta… như được ngâm trong đường mật, lúc đi ra khỏi Kiều viên, bước chân ta tựa hồ có thể bay cảm dịu dàng của một con người sắt đá… thật là làm cho người ta khó mà hưởng nên mới nói, trên đời này chỉ có hai loại nam nhân, một loại là cuồng nhiệt ra mặt, một loại là cuồng nhiệt ngấm ngầm, tóm lại đều là cuồng nhiệt, không có nam nhân nào không cuồng nhiệt, chỉ có nữ nhân không khéo khai thác sự cuồng nhiệt của nam nhân mà hiện tại nam nhân ta đang muốn đi tìm tuyệt đối là loại cực phẩm trong số đó – cuồng nhiệt mà không hề che với Kiều Tứ ta sẽ không ra khỏi phủ cũng không phải là nói láo, dù sao Đinh viên mà Mặc Duy đang ở, theo lý mà nói, cũng vẫn nằm trong phạm vi Lý bại đến cực điểm a, không ngờ rằng cuối cùng ta cũng phải nhờ Mặc Duy giúp này, nếu đoán không lầm, tên cẩu tặc Mặc Duy chắc đang bắt chéo hai chân, vừa bất kể thời tiết bốn mùa mà rung lắc cây quạt thật to vừa tự đánh cờ ra vẻ phong nhã. Mấy loại chuyện như thế, nếu là sư phó ta làm thì nhìn tự nhiên tự tại như lưu thủy hành vân, còn hắn làm thì… Thôi, có việc nhờ người, ta cũng không nên chửi thầm viên có hai cổng, cổng trước mở ra đường, cổng sau thông với Lý phủ, lần trước bọn ta bẫy hắn là ở cổng trước, lần này ta muốn vào bằng cổng bàn tay ta lồng vào trong tay áo, ngửa đầu ước lượng bức tường, giơ tay đẩy đẩy cánh cửa, lại một lần nữa cảm thấy chán nản vì mình trở thành một người tàn phế. Nghĩ năm nào, lão gia ta vẫn còn là một con Hải Đông thanh, sau bất hạnh gặp phải năm tên oan gia bị biến thành chim Hoàng Yến, sau nữa… biến thành bộ dạng hiện giờ như các ngươi đang nhìn thấy, Phượng hoàng dục hỏa trùng sinh bị thất bại, biến thành một con gà nướng…Trong lòng ta buồn khổ, oán hận đá lên vách tường một cước – Giờ thì hay rồi, bị cả nội thương lẫn ngoại thương …Kết quả là, ta ôm mũi chân nhảy nhót bên góc tường, tựa vai lên tường ngửa mặt than trời.“tiểu Ngọc nhi…” Một thanh âm buồn rười rượi vang lên từ chóp tường, ta giật thót mình, hầu như lập tức quay đầu nhìn lại, vừa nhìn thấy là ta giận tím mặt “Ngươi tên cẩu…” lời nói vừa thốt ra đến đây liền như cán bút bị hòn đá bắn trúng mà gãy ngang, ta lưu loát thay đổi thành một bộ mặt tươi tắn đầy nịnh hót. “Mặc sư bá, ngài bò cao như vậy, cẩn thận coi chừng té a…”Có lẽ hắn bị ta trở mặt quá nhanh dọa, lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã xuống từ đầu tường. Bối rối sửa sang lại quần áo, lộ ra một nụ cười tự cho là khuynh đảo chúng sinh.“Tiểu Ngọc nhi, đã lâu không gặp, tới đây đấm bóp cho sư bá đi…” Mặc Duy vừa nói vừa ngoắc ngoắc ngón tay gọi ta, giống như hắn đang gọi Đại Bụi, Tiểu Bụi nhịn xuống cơn giận, mỉm cười với hắn. “Mặc sư bá, ngươi bò cao như vậy để làm gì a?”Mặc Duy rụt tay lại, rút ra cây quạt cắm trên eo, xòe quạt ra phe phẩy một cách phong lưu vô hạn, nheo lại cặp mắt đào hoa. “Bò trên đầu tường đợi hồng hạnh a…”Thì ra bộ dạng thảm hại lúc nãy của ta hoàn toàn bị hắn rình xem hết!Ta ráng nhịn xuống cảm giác kích động muốn đánh cho hắn một trận, không ngừng tự nhủ thầm – hiện giờ mình chỉ là một con gà nướng, không còn là Hải Đông thanh nữa, đánh không lại hắn đâu. Tình yêu đến rất tự nhiên, khiến chẳng ai có thể phòng bị. Lớp vỏ bọc bên ngoài chỉ là ngụy trang khiến nó trở nên hoàn hảo. Kỳ thực, ai cũng đều khao khát tình yêu, khao khát hạnh phúc. Người đến rồi người đi, dòng thời gian chưa có giây phút nào ngừng lại, mang theo nỗi niềm tương tư của một ai đó. Nhịp tim rõ ràng trước giờ luôn nhẹ nhàng, nhưng khi nhìn thấy thân ảnh đứng dưới ánh trăng kia, vô thức loạn nhịp khiến chẳng ai ngờ tóc của ai bay phất phơ theo chiều gió? Nụ cười của ai như ánh trăng sáng ngời? Ánh mắt của ai nhẹ nhàng mà chan chứa yêu thương? Kiếp này, gặp nhau là do số mệnh. Có thể đến được bên nhau là do duyên trời. Mơ ước được hạnh phúc, khát khao kiếm tìm tình yêu, trái tim cho dù có sắt đá đến mấy cũng phải tan đâu đó trong tim chan chứa sự ngọt ngào cùng ghen tuông. Ở đâu đó trong đáy mắt như ẩn như hiện nụ cười. Nàng xinh đẹp tựa thiên tiên, khiến trái tim nam nhân không thể tự chủ được mà nhớ nhung. Bất kể là ai, bất kể nơi đâu, ai ai cũng khao khát có thể nhận được một cái ánh nhìn của nàng. Hoa nhường nguyệt thẹn, gò má ai phiếm hồng khiến ai nấy đều lưu luyến không buông?

truyen lao gia co hi